Nếu mục tiêu của Liễu Duyên là t.h.u.ố.c xá lợi của Sư Phật, như mục đích của ông đả thương sư phụ và cướp mất Khổng tước Đại Minh Vương cũng rõ ràng, Tháp Lâm tự đúng như tên gọi của nó, là một ngôi chùa bảo tháp mọc san sát ở xung quanh, kiểu bố trí cực kỳ hiếm thấy ở các ngôi chùa tại Trung Châu. Cho dù Tây Vực là nơi khởi nguồn của Phật giáo thì cũng hiếm thấy.
Bảo tháp san sát quanh Tháp Lâm tự, mỗi một tòa bảo tháp đều thờ phụng xá lợi của một cường giả Phật tu khi viên tịch, những xá lợi giống như những vì xoay quanh mặt trăng, canh giữ xá lợi của Sư Phật trong Tháp Lâm tự. Nếu Liễu Duyên nhập ma, ông nhất định thể Tháp Lâm tự, chỉ thể đợi nhóm Vô Sầu trong lấy xá lợi của Sư Phật ngoài.
Để đảm bảo cho sự an của xá lợi Sư Phật, Tháp Lâm tự chắc chắn cũng phái cao tăng cùng bảo vệ—— Đây cũng chính là lý do tại Liễu Duyên cướp Khổng tước Đại Minh Vương coi như là thần khí. Cộng với Khổng tước Đại Minh Vương, hơn nữa ông còn là Phật tu ở Đại Thừa kỳ nhập ma, chỉ sợ các tiền bối của Tháp Lâm tự cũng sẽ làm gì ông .
Chỉ là tại lẳng lặng ở hồ nước lạnh trong nhiều năm như , lúc đột nhiên gây chuyện, cũng đáng suy ngẫm.
Nói rằng lưng ai trợ giúp thì Vô Âm đều tin.
Y sợ, chuyện thể đang dùng liên kế.
“Sư phụ, đồ nhi vẫn xin phép lập tức đuổi theo nhóm Vô Sầu.” Y tượng xá lợi bằng đá, tu vi còn ứ đọng ở Tam Trọng Kim Thân kỳ, liều mạng đ.á.n.h một chiêu Niết Bàn hẳn là thể áp chế ma tính của Khổng tước Minh Vương.
Liễu Trần dậy: “Đây là ân oán của thế hệ , tiểu bối các con nên nhận lấy, con cứ ở trong chùa, lão nạp sẽ trở về.” Ông tuyệt đối để Vô Âm làm chuyện , nếu trong Từ Tể tự một đồng quy vu tận với Liễu Duyên thì nhất định là Liễu Trần.
Năm đó Liễu Phàm còn nhỏ, nhớ gì nên đương nhiên dính líu đến mối ân oán nhiều năm giữa Liễu Duyên và Từ Tể tự, chỉ duy nhất Liễu Trần rõ tiền căn hậu quả, nhân quả đương nhiên cũng do ông giải quyết.
Vô Âm lão nhân run lẩy bẩy —— Giờ khắc , y thật sự coi vị Phật tu ở Đại Thừa kỳ đức cao vọng trọng là một lão nhân gần đất xa trời, gánh vác nhiều trách nhiệm. Đột nhiên y tiến lên một bước, vươn tay rót một ít linh lực, chạm huyệt ngủ của Liễu Trần, dùng linh lực để phong ấn hành động của Lão hòa thượng.
Y học chiêu từ kinh nghiệm Tố Vấn và Bách Túc truyền dạy tu vi độ linh lực, nếu thì làm thể y là một học gì cũng thiên phú cao từ khi còn nhỏ chứ?
“Nào đạo lý nào đồ nhi để sư phụ run rẩy, ngay cả vững đường cũng giải quyết nhân quả chứ.” Vô Âm khẽ, “Sư tôn cứ yên tâm, Vô Âm lỗ mãng, xá lợi của Sư Phật, con nhất định sẽ mang về. Con, cũng sẽ lành lặn trở về.” Như là sợ Lão hòa thượng tin y, miệng y nhếch lên một nụ khá tự tin: “Từ râu đến tóc, tuyệt đối thiếu một sợi nào.”
Liễu Trần:........
Con lấy tóc ở !
........
A di đà Phật, cẩn thận, Phật tổ chớ nên trách tội......
Vô Âm đỡ Liễu Trần xuống, còn thì khỏi Phật tháp lưu ly, dừng ở cửa một lát đột nhiên phất tay áo về phía sương phòng của y.
Mặc dù hơn một năm trở sương phòng nhỏ của , nhưng Vô Âm cũng ở đó hàng trăm năm, nhắm mắt cũng thể dễ dàng tìm vị trí sương phòng của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-96-1.html.]
Y đẩy cửa sương phòng , thấy Ôn Ninh đang dựa án kỷ, bên cạnh một bình nguội.
Trong lòng Vô Âm cả kinh, vội vàng tiến lên đỡ Ôn Ninh dậy, khẽ đẩy nàng hai cái thì thấy tiểu cô nương mơ màng mở mắt , lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Y thật sự sợ.
Ôn Ninh thấy đ.á.n.h thức nàng là Vô Âm thì cũng tức giận, chỉ dụi mắt uất ức: “Ta chờ Phật t.ử lâu, thấy Phật t.ử đến nên cũng dám lên giường của ngài ngủ, đành dựa án kỷ chợp mắt một lát, Phật t.ử làm ?”
Vô Âm buông nàng , về phía bình đặt ở bên cạnh—— Đây là bình Từ Tể tự dùng để chiêu đãi khách hành hương. đó y đặc biệt dặn dò tiểu sa di, đưa đồ đến sương phòng của y, bất kể là nước điểm tâm, đều mang đến—— Nếu thì y sẽ đích mang đến.
Ôn Ninh thấy y chăm chú bình mà tiểu sa di đưa tới, cau mày, vươn tay đặt lên tay của Vô Âm, mới nâng tay lên thì nghĩ tới nơi dường như là một ngôi chùa, làm chuyện sẽ nên thu tay : “Ta uống một ngụm nào.” Nàng mở bình Tiên Lộc lạnh ngắt : “Phật t.ử đừng quá lo lắng cho .”
Vô Âm vươn tay gõ chóp mũi của nàng một cái: “Mèo nhỏ tham lam tính đổi nết từ khi nào ?” Trà Tiên Lộc rang từ chồi non của cây cổ thụ ở phía núi Từ Tể tự, hươu tiên thích ăn nhất nên gọi là “Trà Tiên Lộc”, ở bên ngoài.
Ôn Ninh sờ mũi: “Ta chỉ cảm thấy, thứ như , Phật t.ử nhất định sẽ đích đưa đến cho , mà để khác mang đến.”
Vô Âm:.......
Đã bao lâu y những lời của nha đầu làm cho nghẹn họng?
Đại hòa thượng thở dài: “Hiểu , hôm nào sẽ mang cho một ít.” Y vẫy tay, bốn viên Phật châu từ tay áo, thắt lưng, váy và búi tóc của Ôn Ninh bay , bốn viên Phật châu ngoan ngoãn chen vị trí ban đầu của ở trong Niết Bàn, lặng lẽ đó.
Ôn Ninh:.........
Y giấu mấy viên Phật châu của Niết Bàn ở nàng từ bao giờ ?
Vô Âm cầm bình lên, nhắm mắt , ngửi mùi bên trong, đó cau mày: “Huyết.” Y xoay hỏi Ôn Ninh: “Có là ai đưa tới ?”
Ôn Ninh gật đầu: “Nếu thấy thì nhất định sẽ nhận .”
Vô Âm lắc đầu: “Hắn uống, lúc hẳn là còn ở trong chùa nữa , đưa về Tân Nguyệt tông, chỗ đó an hơn.” Sở dĩ động thủ mạnh mẽ cướp đoạt là vì kẻ thù bên trong Từ Tể tự đông hơn .....
Hay là tính toán nào khác?
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])