Phi thuyền của Tân Nguyệt tông đỗ ở sơn môn của Từ Tể tự, đây là đầu tiên Ôn Ninh đến Từ Tể tự, mặc dù nàng ở Trúc Cơ kỳ, đây từng rời khỏi địa bàn của Tân Nguyệt tông, nhưng từ lúc quen Vô Âm, nàng đến ngày càng nhiều chỗ hơn.
Sơn môn của Từ Tể tự trang nghiêm, tiểu cô nương ngẩng đầu, thật sự thể thấy cây bạch quả ngàn năm tuổi chiếc ô khổng lồ che kín bầu trời, nhưng hiện tại là mùa xuân nên cành lá của cây bạch quả rậm rạp, xanh mơn mởn, giòn và mắt.
Có lẽ do chuyện khổng tước Đại Minh Vương đ.á.n.h cắp, chủ trì đang tịnh dưỡng ở bên trong Phật tháp lớn bằng ngọc lưu ly, nên xung quanh Từ Tể tự đều kết giới, lượng t.ử tuần tra ở cổng sơn môn cũng nhiều hơn gấp đôi so với thường lệ.
“Sư thúc tổ.” Hai t.ử trực ở cổng sơn môn thấy Vô Âm thì chắp hai tay ngực, hành lễ với y.
Vô Âm cũng chắp tay n.g.ự.c để đáp lễ.
Hai vị sa di đưa mắt về phía Ôn Ninh ở phía y, Vô Âm giải thích : “Vị chính là t.ử của Ôn lão tổ ở Tân Nguyệt tông, Ôn thí chủ.”
Hai tiểu t.ử liếc : “Sư thúc tổ, sư tổ mới lệnh, ngoại trừ tăng nhân trong chùa thì những khác phép .”
Vô Âm cau mày: “Có thể sắp xếp ở sương phòng cho khách ?”
Từ Tể tự là nhất chùa trong bốn ngôi chùa lớn, bình thường cũng sẽ một phàm nhân và tu sĩ đến đây để cúng bái, một đường xa nên ngoài những chỗ trọ nghỉ chân ở Phiền Thành chân núi thì trong Từ Tể tự cũng sương phòng dành cho khách.
Một t.ử trực cổng lộ vẻ mặt khó xử: “Từ lúc xảy chuyện thì ngay cả sương phòng dành cho khách cũng đều để ...”
“Phật tử, cần chú trọng như , ở tiểu dịch quán Phiền Thành cũng .” Ôn Ninh .
Vô Âm lắc đầu: “Muội ở đây chờ một lát, gặp sư thúc. Muội là ngoài, sư thúc sẽ hiểu thôi.” Mặc dù trộm mất khổng tước Đại Minh Vương, còn làm sư phụ thương, nhưng nghĩa là hiện tại Từ Tể tự an , thể đó vẫn đạt mục đích, bây giờ vẫn còn đang quanh quẩn xung quanh Từ Tể tự để chờ thời cơ tay.
Ôn Ninh thấy y quả quyết như thì đành ở cổng chờ.
Vừa chờ nghĩ lúc nàng rời khỏi Tân Nguyệt tông, sư phụ gọi một nàng đến phòng luyện đan.
Theo thường lệ, mỗi nàng ngoài thì các sư , sư tỷ và sư phụ đều để cho nàng một đống bảo vật để phòng , cũng ngoại lệ. Chỉ là , ngoài những bảo vật phòng và thuộc trị thương thượng phẩm thì Ôn Hiệp còn nghiêm túc đưa cho nàng một cái lọ.
“Ta thể con quyết định tất cả,” Ôn Hiệp , “ nhất định cho con , một khi quyết định đưa , đôi khi sẽ khó để đầu . Con nhất định nghĩ cho kỹ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-95-1.html.]
Trong chiếc lọ thủy tinh , một viên t.h.u.ố.c màu xám bạc lẳng lặng bên trong.
Ôn Ninh lập tức hiểu đây là cái gì, bọn họ vốn xong , đợi đến khi Vô Âm trở về từ Từ Tể tự thì mới đưa giải d.ư.ợ.c cho y, nhưng ngờ sư phụ đưa cho nàng: “Sư phụ, là ...”
“Ta , chuyện sẽ do con quyết định, thể làm con .” Ôn Hiệp chằm chằm mắt của Ôn Ninh: “Trái tim của con hướng về y , giữ đan d.ư.ợ.c cũng tác dụng gì.” Ôn Hiệp trịnh trọng nắm lấy tay của Ôn Ninh, đặt lọ thủy tinh trong tay nàng: “Những loại t.h.u.ố.c gần như đều do con tìm , cũng do con quyết định giữ đây để cứu chữa, vi sư giao quyền quyết định cuối cùng trong tay của con.”
Ôn Ninh giải d.ư.ợ.c ở tay, siết chặt lọ thuốc, định lên tiếng thì Ôn Hiệp : “Nghe đây, bọn con gả ngoài, bất kể y là tục gia của Từ Tể tự là trưởng t.ử của Bùi gia, y đều ở rể, hiểu ?”
Ôn Ninh:.......
“Sư phụ....” Tiểu cô nương dở dở .
“Đây là điểm mấu chốt cuối cùng của vi sư!” Ôn Hiệp trừng mắt.
“Vậy... để con với Phật tử...” Ôn Ninh cất lọ t.h.u.ố.c giải , với Ôn Hiệp: “Con cảm thấy—— Hẳn là chuyện y sẽ theo con.”
Ôn Ninh đang ở bên hồi tưởng chuyện cũ, thấy tiếng cổng sơn môn mở , ngẩng đầu lên thì thấy Vô Âm ở bên trong chùa với nàng: “A Ninh, . Sư thúc cho phép .”
Sư thúc ở trong miệng của y, đương nhiên là chưởng viện hiện tại của Từ Tể tự, Liễu Phàm.
Ôn Ninh trong Từ Tể tự dẫn đến sương phòng phía Tây để nghỉ ngơi, đây cũng xem là phòng dành cho khách, mà là sương phòng đây Vô Âm từng sống một ở đó.
Sương phòng sạch sẽ, giống như tới quét dọn thường xuyên, hơn nữa cũng lớn, bày trí trông giản dị. Chỉ một chiếc giường và một chiếc án kỷ—— Phía án kỷ treo một bức tranh chữ, phía một chữ “Thiện” rồng bay phượng múa, khá . Phía án kỷ một chiếc bồ đoàn cũ, án kỷ đặt một chiếc lư hương bằng đồng đen lâu dùng đến. Trên giá bút ở bên cạnh treo những chiếc bút lông sắp xếp cẩn thận, cùng với một chiếc nghiên mực lõ xuống rửa sạch sẽ, bên cạnh giường một chiếc bình hoa bằng sứ màu trắng, bên trong cắm một cành hoa bạch quả còn tươi.
Từ sương phòng của Vô Âm ngoài, khéo thể thấy cây bạch quả cổ rậm rạp xanh tươi .
Liễu Phàm cũng ý phản đối việc sắp xếp Ôn Ninh sương phòng dành cho khách, dù sương phòng dành cho khách cũng khá gần với vùng yếu của kết giới ở Từ Tể tự, mục đích di chuyển hết khách ở trong sương phòng dành cho khách là để tập trung nhân lực bảo vệ chính điện, hiện tại sắp xếp Ôn Ninh trong đó đương nhiên là .
Sương phòng của Vô Âm lâu ở, nên tạm thời dùng để làm nơi ở cho tiểu cô nương cũng vấn đề gì.
Dù Vô Âm trở về là để cầu kiến Liễu Trần, đó cũng thể tạm thời ở bên trong Phật tháp lớn bằng ngọc lưu ly, cần chạy về ở trong sương phòng của y.
Liễu Phàm tự nhận thấy ông sắp xếp chuyện chu .
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])