Nàng yêu Vô Âm, nàng và y sẽ kết quả, nên cố gắng hết sức để tránh kết cục như với y.
Nàng tới gần Vô Âm, sợ y thấu suy nghĩ thầm kín của , nên chỉ giả vờ như phiền lòng một chút nào.
Nàng cứu y, sư phụ chất vấn—— Nàng từng nghĩ tới sẽ làm tổn thương những yêu thương nàng ở trong sư môn, từng nghĩ tới nếu Vô Âm thì sẽ như thế nào .
Nàng tìm một con đường riêng cho giữa hai con đường , nhưng nàng đủ khả năng để trả giá cho canh bạc lớn .
Nên đến cuối cùng nàng cũng chỉ tựa trong lòng của sư phụ òa như một đứa trẻ, giữ ở trong lòng lâu như , thống khổ và buồn bã lâu như mà thể trút hết .
Cánh cửa “Phanh” một cái đẩy .
Ôn Ninh đột nhiên xoay , vô thức lau nước mắt, nhưng thấy Khâu Uyển Uyển đang ở cửa, nàng đang ôm một con gấu trúc con đang run rẩy ở trong lòng, Ôn Ninh với vẻ mặt lạnh lùng.
Ôn Hiệp ngả về một chút, nàng nha đầu Khâu Uyển Uyển vô lễ, lớn nhỏ ở bên ngoài từ lâu, lẽ lấy gấu trúc nhỏ của Tần Song nên đến đây tìm Ôn Ninh để cùng thưởng thức. Dù nàng cũng bằng vai lừa với Ôn Ninh nên làm thế nào với những suy nghĩ miên man trong lòng đứa trẻ .
Khâu Uyển Uyển sải bước tới bên cạnh Ôn Ninh, đặt gấu trúc con trong lòng của Ôn Ninh, hỏi: “Ta hỏi ngươi, đời , cái gì quan trọng nhất với ngươi?”
Ôn Ninh câu hỏi của nàng làm cho ngây ngốc, một lúc mới thấp giọng : “Sư môn?”
“!” Khâu Uyển Uyển thẳng thừng phản bác.
“Y đạo?” Ôn Ninh càng ngây ngốc hơn.
“Vẫn sai!” Khâu Uyển Uyển vẫn phản bác.
“Vậy... bằng hữu?” Ôn Ninh trả lời còn nhỏ giọng hơn .
“Không đúng!” Sắc mặt của Khâu Uyển Uyển dịu một chút, nhưng vẫn vẻ tức giận.
“.... Phật tử?” Ôn Ninh ngước mắt, cẩn thận thăm dò.
“Càng————Rất——————" Khâu Uyển Uyển chỉ hận rèn sắt thành thép, lấy ngón tay ấn mạnh trán của Ôn Ninh, hận thể chọc một cái lỗ, để nước trong đầu của nàng thể chảy : “Là bản ngươi!”
“Trên đời , điều quý giá và quan trọng nhất đối với ngươi là bản ngươi!” Khâu Uyển Uyển nắm lấy cổ tay của Ôn Ninh, dùng sức kéo nàng dậy: “Ngươi thì ích gì? Sợ hãi thì tác dụng gì, dù thì đường cũng chặn , ngươi cứ bất chấp tất cả , cho tên xú hòa thượng , ngươi thích , . Thì làm chứ?”
“Chờ một chút, Uyển Uyển, ngươi chờ một chút...” Một tay của Ôn Ninh thì ôm gấu trúc, một tay thì Khâu Uyển Uyển kéo ngoài: “Uyển Uyển, ngươi chờ một chút...”
“Ai da! Ngươi chờ một chút!” Ôn Ninh cuối cùng cũng thoát khỏi tay của Khâu Uyển Uyển.
“Thế nào, ngươi còn sợ thấy y hả.” Khâu Uyển Uyển tức giận tiếp tục dùng ngón tay giống như gọt hành chọc trán của Ôn Ninh: “Thật là bướng bỉnh, linh hoạt, ngươi nhớ kỹ, đời nhiều chuyện thương tâm buồn bã, thể vẹn đôi bên, ngươi chọn cái sẽ hối hận, chọn cái khác cũng sẽ hối hận, dù đều là hối hận thì ngươi chọn hết !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-92-2.html.]
Nàng ít bằng hữu là nữ, Ôn Ninh là đầu tiên nàng tới thế giới , nàng đành lòng Ôn Ninh như thế .
“Nếu bởi vì ngươi thích y mà y chán ghét vứt bỏ ngươi, giẫm lên tấm chân tình của ngươi thì y xứng để ngươi đối xử thật lòng thật như , ngươi cứ nhổ mặt y, đuổi y khỏi sơn môn để y tự sinh tự diệt, dùng cái c.h.ế.t để chứng minh Phật đạo của y là !” Mày ngài của Khâu Uyển Uyển dựng thẳng lên vì tức giận, nhưng đột nhiên dịu giọng : “ nếu y tiếp nhận tâm ý của ngươi, là y cam tâm tình nguyện yêu ngươi, vì ngươi mà vứt bỏ tu hành nhiều năm của y và bắt đầu , là vẹn cả đôi đường ?”
Những lời nàng quá mức thuyết phục và logic đến mức Ôn Ninh nhất thời thể phản bác .
“ mà y vất vả lắm mới đạt Tam Trọng Kim Thân kỳ, trải qua kiếp , y thể tiến giai lên Tiểu Thừa kỳ, y vất vả lâu như , cũng đành lòng.” Ôn Ninh cúi đầu: “Một câu thích ngài dễ khó .”
Một khi thí khó thu hồi , khó trở hình thức hòa hợp đây.
Thế gian , điều buồn nhất cũng chỉ là ba chữ “ đành lòng” mà thôi.
Nàng Khâu Uyển Uyển kéo suốt dọc đường, gấu trúc con ở trong lòng nàng cũng đang ngọ nguậy bò tới bò lui, thậm chí nàng còn để ý đang đến .
“Vậy nếu , thì cũng xem như nước đổ khó hốt?”
Ôn Ninh đột nhiên mở to mắt.
Quay đầu thì thấy nọ đang gốc cây mơ đỏ rực, hoa mơ rực rỡ đến mức lấn át cả ráng chiều.
Y vẫn mặc một chiếc tăng bào, áo cà sa màu hoa mộc lan, tay quấn Niết Bàn, chắp hai tay ngực, thuần khiết, sạch sẽ, nhiễm bụi trần như đóa Tuyết Liên ở núi cao, khóe mắt và chân mày đầy ý —— từ bi và vui vẻ như , và còn....
Thư thái.
“Vô Âm thích A Ninh.”
“Không gió thổi, cờ động, mà là hòa thượng động lòng.”
“A Ninh cần để ý chuyện .”
Tác giả suy nghĩ của : Sư phụ: Lúc ... tại đồng ý chữa trị cho y nhỉ? (Lấy d.a.o đồ tể ) Đồ , con tránh , hôm nay vi sư làm thịt tên nam nhân bụng khó đoán !
Khâu Uyển Uyển: C.h.ế.t tiệt, vốn đang khuyên bảo tiểu , kết quả lão xanh tận dụng cơ hội!
A di đà Phật.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])