[Xuyên sách] Sau khi thánh tăng trúng cổ - Chương 89.2
Cập nhật lúc: 2026-01-17 15:12:16
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong Mộng Hoàn Tuyền Ôn Ninh xõa tóc, vội vàng lấy chiếc trâm bạc cài tóc từ trong túi trữ vật búi tóc lên. Sau đó xõa vì đưa sợi tóc đen cho Vô Âm, đeo trâm bạc lên nên để ý đến một viên châu màu vàng đính phía chiếc trâm bạc đơn giản .
Tiểu cô nương nâng tay lên rút chiếc trâm bạc xuống mới phát hiện phía đúng là đính một viên Phật châu màu vàng lấp lánh—— đây đúng là của Niết Bàn.
Ôn Ninh tháo nó từ chiếc trâm bạc xuống, cầm tay: “Phật tử, đang ở trong một hang động bằng đá bịt kín, rắn t.ử ngọc ở bên cạnh vẫn đang hôn mê, nếu thì dùng phù Hàng Thần.”
Đối phương im lặng một lúc dịu dàng : “Thí chủ tránh một chút.”
Ôn Ninh dịch sang một bên, con rắn xui xẻo hình khổng lồ vẫn đang hôn mê ở bên cạnh. Vì tiểu cô nương chạy tới, dùng sức đẩy con rắn hai cái, nhưng rắn vẫn hề nhúc nhích.
Vô Âm thở dài: “Thí chủ cần lo cho nó... Thôi , ở đây cũng .” Con rắn da dày thịt béo, vảy cứng, vốn cần lo lắng đến chuyện nó thể thương .
“Thí chủ núp .”
Y khẽ, giọng phát từ viên Phật châu như là nỉ non ở bên tai.
Thế nhưng cùng với tiếng nỉ non là tiếng đá vỡ long trời lở đất, Ôn Ninh bịt kín tai , khi bức tường đá nổ tung một trận thì xuất hiện một chiếc lỗ khoét bức tường đá đủ cho một . Vô Âm phủi bụi áo cà sa mộc lan, ho khan một tiếng trong hang đá chứa đầy bảo vật và lộng lẫy như một ngôi nhà bằng vàng .
Theo y là Đàm Cảnh Vân.
Đàm lão tổ bước mở to mắt, may mà gã vẫn còn một tia lý trí tên là “thể diện của lão tổ ở hóa thần kỳ”, nên “Ừm——" một tiếng thật dài, nuốt nước miếng, nửa đùa nửa thật : “Đây giống như là kim tốc tàng kiều nhỉ.”
Gã xong thì Vô Âm đầu gã.
Bầu khí đột nhiên trở nên hổ.
Đàm Cảnh Vân:......
Mẹ nó, gã cái gì mà kim ốc tàng kiều chứ, hòa thượng thì lấy kim ốc chứ, hòa thượng chỉ bát khất thực bằng vàng mà thôi.
Gã Vô Âm, qua Ôn Ninh một cái, mặt dày : “Tiểu cô nương, ngươi xem và sư phụ của ngươi là bạn cũ, bảo vật ở đây thể.... bán rẻ cho ?”
Ôn Ninh vẫn đang cầm Phật châu của Niết Bàn ở trong tay, Đàm lão tổ như thì mới phản ứng , lắc đầu: “Ngài lấy thì cứ lấy , đây đều là bảo vật vô chủ, ngài và sư phụ là chỗ quen , theo lý thì nên nhường mới .”
Đàm Cảnh Vân rơi lệ.
Rốt cuộc A Hiệp nhặt ở một t.ử như QAQ. Nếu là buôn bán thì đành, bảo gã tự lấy thì còn thể mặt dày với khác , nhưng đối mặt với tiểu cô nương đôi mắt trong veo như thì gã thể mặt dày .
“Không ,” Đàm lão tổ xua tay, “Ta chỉ...chỉ lấy một ít thôi, những cái khác để ngươi lấy, lấy dùng để buôn bán, bá bá sẽ chia tiền cho ngươi.” Sư phụ của nàng là Ôn Hiệp ít tuổi hơn gã, còn tự xưng gọi nhiều năm, xét về vai vế thì đương nhiên gã là bá bá của Ninh nha đầu .
Ôn Ninh ngọt ngào: “Đa tạ Đàm lão tổ.”
Sau đó nàng chạy tới bên cạnh Vô Âm, đưa Phật châu ở trong tay cho y, Vô Âm vươn tay chạm nó, Phật châu lập tức trở về vị trí cũ. Ôn Ninh đếm hạt phát hiện đó chính là viên Phật châu thứ ba mươi lăm trong một trăm linh tám hạt.
Đàm Cảnh Vân vung tay lên, nhét hết đống bảo vật và kim sa của hang đá trong túi Càn Khôn thượng phẩm của . Lần , hang đá đúng là sạch sẽ còn gì cả.
Ôn Ninh:.......
Đợi một chút! Đàm lão tổ, ngài chờ một chút! Ngài cất cả con rắn xui xẻo trong đó luôn !
Như là ánh mắt của Ôn Ninh, Đàm Cảnh Vân ho khan một tiếng, an ủi : “Ta thấy súc... Ý của là rắn t.ử ngọc cũng coi như là mở linh trí, chi bằng mang về cho sư phụ của ngươi một cái, lẽ nàng sẽ hứng thú, sẽ làm phép cho nó một cái, như ngươi sẽ còn là t.ử truyền nhỏ tuổi nhất ở Tân Nguyệt tông nữa, bá bá đúng nào?”
Ôn Ninh:.........
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-89-2.html.]
Suy cho cùng Đàm lão tổ cũng lý, nàng cách nào để phản bác.
Thế là con rắn xui xẻo cứ như mà bỏ trong túi Càn Khôn, Đàm lão tổ mang theo Ôn Ninh và Vô Âm ngoài.
Vô Âm theo Ôn Ninh, nét mặt vẫn luôn dịu dàng và ấm áp.
trong lòng y nhớ tới dáng vẻ của tiểu cô nương khi “đối với Phật tử, thứ thế gian đều là hư vô” bảo vật .
Y sự chư thiên Thần Phật chất vấn.
Y sợ ánh mắt của hồng trần thế tục.
Y sợ sư môn thiết hiểu lầm.
y sợ tiểu cô nương, sợ tiểu cô nương của y chấp nhận trong lòng y chấp niệm.
Y là coi thứ thế gian đều là hư vô.
Trong lòng y nàng.
Vô Âm cụp mắt, khẽ gảy Niết Bàn.
Cũng bao lâu, thì một tia sáng từ bên ngoài chiếu , thể bước khỏi cơ thể của Mân Long một cách dễ dàng mà gặp bất kỳ bất trắc nào. Ôn Ninh thấy Khâu Uyển Uyển từ xa, thấy nàng thì như là thở phào nhẹ nhõm: “Ngươi làm lo c.h.ế.t khiếp.” Nàng chạy chậm đến mặt Ôn Ninh, khi bọn họ tách lâu thì gặp các tu sĩ đến giải cứu trong Mân Long, Khâu Uyển Uyển mới báo chuyện của Ôn Ninh cho Ôn Hiệp xong thì dẫn theo những tu vi cao hơn đến hỗ trợ, đó trong tìm tiểu cô nương, nhưng ngờ nàng tự .
“Sao bọn họ tìm thấy ngươi?” Khâu Uyển Uyển kéo tay của Ôn Ninh hỏi.
“Phật t.ử đính một viên Phật châu của Niết Bàn lên trâm cài tóc của , tìm .” Ôn Ninh , “May mà Phật t.ử cẩn thận, thì chỉ thể xé phù Hàng Thần mà thôi, đến lúc đó cũng sẽ rơi xuống chỗ nào nữa.”
Vẻ mặt của Khâu Uyển Uyển vặn vẹo.
Ừ.......
Ánh mắt phức tạp của nàng về phía Vô Âm ở bên cạnh.
Mọi đều đói ba mươi như sói, bốn mươi như hổ, lão hòa thượng cũng một trăm linh hai tuổi , là gấp bốn của ba mươi, gấp ba của bốn mươi....
Vô Âm ngẩng đầu lên, liếc qua nàng một cái , hành Phật lễ.
“A di đà Phật, Khâu thí chủ, thời gian thì thể đến Từ Tể tự để Phật pháp, ích cho thí chủ tu hành.”
Khâu Uyển Uyển:......
Đừng, đừng, đừng, đau đầu lắm!
Lão xanh tâm cơ !
Tác giả suy nghĩ của : rắn đột nhiên gặp vận ch.ó săn S
Và.... bởi vì các sẽ tra nên luôn ở đây
Phật châu thứ ba mươi lăm trong một trăm linh tám hạt: yêu thích.
→_→ lão Cao Sơn.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected].)