Sau khi Mân Long chìm giấc ngủ sâu, cuối cùng Đàm Cảnh Vân và Vô Âm cũng định cơ thể sự đổi dữ dội của cảnh quan bên trong, ngoài. Trong lúc , Đàm lão tổ nhiều liếc qua Niết Bàn quấn cánh tay của y. Gần như là hết đến khác, nếu Vô Âm gã là một lão tổ Hóa Thần kỳ thì trong mắt khác, hành vi của gã chẳng khác nào đang thèm pháp khí bản mệnh của khác.
“Đàm lão tổ, chuyện gì ?” Vô Âm dừng chân, đầu hỏi.
Mặc dù khi Đàm lão tổ đang chằm chằm pháp bảo bản mệnh của y thì y dừng , nhưng cuối cùng Đàm lão tổ đôi mắt thẳng nam cũng bắt chỗ tinh tế, đó chính là... Không y dừng vì gã “ chằm chằm pháp bảo của y”, mà là vì chuyện khác.
Đàm Cảnh Vân suy xét một hồi, mở miệng : “Nếu bổn tọa đoán sai thì Niết Bàn đúng là một chuỗi tràng hạt một trăm linh tám hạt châu?”
Vô Âm gật đầu.
Đàm Cảnh Vân:........
Vậy gã chỉ đếm một trăm linh bảy hạt thôi? Còn một viên nữa ?! Đây chính là pháp khí bản mệnh, mặc dù Đàm Cảnh Vân sống nhiều năm như , thấy nhiều pháp khí bản mệnh kỳ quái. vẻ ngoài của Niết Bàn cũng chỉ thể xem như là khá , nhưng chia là một trăm linh tám hạt, cấu tạo tấn công phòng thủ chút tinh xảo—— rốt cuộc thiếu một viên thì gì khác với tràng hạt của phàm nhân? Thiếu một viên, thực lực tu vi của Vô Âm chịu ảnh hưởng như thế nào chứ? Chẳng lẽ lúc đ.á.n.h nát Thủy Nguyệt kính thương ?
Nhất thời Đàm Cảnh Vân vô suy nghĩ chạy trong đầu.
Vô Âm liếc xéo: “Đàm lão tổ, ngài và từ biệt ở đây .” Y gảy Niết Bàn đang ở tay, kim quang ở phía tràng hạt lưu chuyển nhưng chói mắt.
Đàm lão tổ suy xét một hồi, đó thấy dáng vẻ Vô Âm ngẩng đầu về hướng khác, trong đầu chợt lóe sáng, hình như gã một viên Phật châu đang ở .
A, hòa thượng độc.
Vô Âm cũng tiếp tục nhiều lời với Đàm lão tổ nữa, chỉ giẫm chân xuống một cái, bay sâu hơn về phía trong sơn động của Mân Long.
Một bên khác, Ôn Ninh bôi t.h.u.ố.c thượng hạng cho rắn t.ử ngọc, trừng mắt bột vàng rải đầy đất, bột vàng ở đây đều luyện chế, đủ để nàng xây một tòa nhà bằng vàng, hơn nữa chất thành đống cùng với linh thạch tự nhiên và những viên pha lê độ tinh khiết đáng kinh ngạc , nếu thể mang hết ngoài thì nàng chính là một tiểu phú bà.
Tiểu cô nương ngượng ngùng gãi cổ của .
Mang hết thì là quá tham lam ? Hơn nữa, cho dù thể mang hết thì hang đá cũng bịt kín, nàng cũng thể trốn thoát khỏi đây ... Nghĩ tới đây, nàng nhớ tới trong túi trữ vật của hai tấm phù hàng thần, chỉ là dùng xong nàng cũng sẽ rơi xuống chỗ nào.
Nghĩ tới đây, tiểu cô nương tham lam rối rắm đống bảo vật chất cao như núi, đột nhiên chắp hai tay ngực: “A di đà Phật, A di đà Phật, những thứ đều là bảo vật vô chủ, cũng nhiều tác dụng với sinh linh ở trong cơ thể của Mân Long, Phật tổ ở chứng giám, A Ninh nảy lòng tham.”
Chuột sa chĩnh gạo, lẽ là để ám chỉ nàng lúc .
Ôn Ninh cúi đầu, mở túi Càn Khôn của , nhét đầy bột vàng, linh thạch, bảo ngọc và thạch trong túi, mãi cho đến khi thấy tự hổ thì mới dừng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-89-1.html.]
“Túi bột vàng sẽ đưa cho hai sư tỷ làm đồ trang sức, làm thêm mấy chiếc vòng tay và quả óc ch.ó nhỏ bằng vàng để chia cho các sư điệt... Thạch sẽ đưa cho đại sư làm kính lúp. Những viên ngọc nhỏ nhắn đáng yêu đúng lúc thể đưa cho đám sư điệt của sư dùng để làm ngọc bội, hẳn là đủ ...” Dù kể từ chấn động , nàng còn cảm nhận linh khí thoát từ cơ thể nữa, trái nàng thể yên tâm đợi ở đây làm một “con chuột nhỏ” một chiếc bụng no.
Nàng dừng một chút cầm chiếc túi đựng linh thạch đang ở bên cạnh lên: “Sư phụ thiếu thứ gì, chỉ thể đưa linh thạch cho mà thôi.”
Tiểu cô nương chia xong thì cau mày như là đang vướng chuyện gì đó khó khăn, mím môi: “Với Phật tử, thứ thế gian đều là hư vô, nên tặng cái gì cho y đây?” Tràng hạt thì y Niết Bàn , nàng kinh Phật, ngọc bội... Trên Vô Âm sạch sẽ, đeo bất kỳ trang sức bằng ngọc bằng vàng nào, ngay cả chiếc móc vòng chiếc áo cà sa mộc lan cũ cũng làm bằng gỗ thường.
—— một tiếng than nhẹ xẹt qua tai.
Tiểu cô nương rùng , nổi da gà, nàng nhét hết bảo vật trong túi trữ vật của , đó nhảy dựng lên, đảo mắt cảnh giác xung quanh.
Không một bóng ma.
Tiểu cô nương ôm chặt lấy cánh tay của , đúng, nàng là tu tiên, tu tiên thì sợ quỷ cái gì chứ.
Ôn Ninh lấy hết can đảm: “Xin hỏi là vị tiền bối nào ở đây ?” Nàng thẳng , xiết chặt phù Hàng Thần ở trong tay áo.
Qua hồi lâu đối phương vẫn trả lời, khi Ôn Ninh cảm nhận bàn tay cầm phù của đang đổ mồ hôi thì mới một tiếng khẽ phần quen thuộc.
Nàng nhận giọng .
“Phật tử?” Nàng thở phào nhẹ nhõm, trợn mắt : “Phật tử, ngài đừng làm sợ nha?”
Kỳ quái, y đang ở , tại nàng thấy y?
“Ta chia một tia thần thức ở trong Niết Bàn.” Vô Âm trả lời, “Lúc và thí chủ tách , để một viên Phật châu ở thí chủ.”
Ôn Ninh:.......
Cái gì? Y làm lúc nào? Tại nàng gì cả?
Vô Âm : “Trên chiếc trâm cài tóc của thí chủ.”
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected].)