Cảnh tượng huyền ảo, vạn vật đều trống rỗng, mặc dù tên là thủy nguyệt kính nhưng thứ , chỉ thể thể hiện sự thật mà thôi.
“Vô Âm, thật cẩn thận, thứ khó đối phó.” Sắc mặt của Đàm Cảnh Vân lạnh lùng, dáng vẻ đắn ở đó biến mất, ngược hiện dáng vẻ uy nghiêm của một lão tổ ở Hóa Thần kỳ, “Thủy nguyệt kính chỉ hiện những sự thật mà ngươi ở trong lòng, chứ phản chiếu những điều giả dối, cho nên.....”
“Cho nên, bất kể thấy thứ gì ở gương thì đều là sự thật.” Vô Âm xong, y ngẩng đầu lên, thủy nguyệt kính nối thành từng mảnh, đang trở nguyên trạng, trận pháp chỉ dùng để bảo vệ cơ quan đang khống chế của Mân Long mà thôi—— Phía long châu, những cánh hoa của đóa hoa bà la màu vàng quần bằng những sợi tê cực mỏng và trong suốt.
Cơ quan làm khó hiểu sâu rộng như Đàm Cảnh Vân, gã : “Là cuộn tơ tình.”
Thảo nào thể khống chế Mân Long.
“Lão tổ cách tháo nó ?”
“Cuộn tơ tình khó giải, chỉ cần đến gần nó là thể dùng tu vi mạnh mẽ để xé , giao cho là .” Gã cau mày, “Cái khó chính là thủy nguyệt kính—— Vật phản chiếu tiếng lòng của vạn vật, lơ đễnh một chút là sẽ dụ trong thế giới của kính cho đế khi biến thành một bộ xương khô. Tuy nhiên những gì thứ phản chiếu đều là sự thật, đôi khi, những thứ “thật” gì đó ở đời còn khó đối phó hơn cả sự giả dối....” Chạy để tìm một vô d.ụ.c vô cầu, vạn vạt trong mắt đều vô giá trị chứ?
Ánh mắt của Đàm Cảnh Vân khỏi dừng ở của Vô Âm.
Vô Âm xiết chặt Niết Bàn, đột nhiên phi nhảy xuống, xông bên trong trận của thủy nguyệt kính.
Thủy nguyệt kính như là những vì đang ôm lấy mặt trăng, bao quanh hòa thượng đột nhiên xông trong trận .
Đàm Cảnh Vân ở ngoài trận y, trợn tròn mắt.
Đàm Cảnh Vân tham lam, trong lòng của gã nhiều d.ụ.c vọng, cho nên khi đối mặt với thủy nguyệt kính thì gã cũng nắm chắc vài phần, thế nhưng hòa thượng .... Vô Âm ——
Y thật sự thể chống những gì mà thủy nguyệt kính cho y xem ?
Vô Âm ở trong trận, ảo ảnh do thủy nguyệt kính tạo , trong nháy mắt y bao vây đang ùn ùn kéo đến đè lên y.
Y thấy Ôn Ninh qua , khi đưa tay thì như là sương mù phất qua mặt hồ mùa đông, ảo ảnh gợn sóng tay của y một lát ngưng tụ .
Tiểu cô nương vội vàng qua y, thỉnh giáo cổ thuật từ sư tiệt cổ tu, hình ảnh chuyển thì thấy nàng dùng m.á.u của để làm t.h.u.ố.c dẫn, dẫn cổ độc đang ở trong cơ thể mà sư điệt cho nàng mượn dùng để luyện tập cổ thuật .
Bên cạnh nàng đặt một quyển “Yêu thuật Nam Cương”, đang lật sang một tờ ở trong đó, đó : dẫn cổ thuật là hạ sách, cổ thuật bình thường đều định pháp, tuân theo quy luật là thể giải —— phương pháp dẫn cổ, cứu một mà hại một , lấy mạng đổi mạng, lấy m.á.u đổi máu, đúng là một kế sách ngu dốt, cùng quẫn.
Tiểu cô nương dựa kỷ án, vò đầu bứt tai, vắt óc suy nghĩ, lúc y ở Chử Diệu Các nghiên cứu phương pháp dẫn cổ ở lưng y.
Vô Âm thể Ôn Ninh đang suy nghĩ gì .
Từ đầu đến cuối nàng vẫn luôn y phá giới, hủy hoại tu hành của y.
Mà nha đầu ngốc như nàng cũng sẽ dùng tính mạng của khác để mạo hiểm như .
Những gì xuất hiện ở trong thủy nguyệt kính đều là sự thật.
Là thứ y , là thứ y .
Tiểu cô nương của y, nàng sự thông minh và giảo hoạt của , mặc dù trông vẻ ngốc nghếch nhưng vẫn thể lừa .
Vô Âm thấy một màn như , chỉ cảm thấy trong mắt hiện lên một tia chua xót mơ hồ. Y cúi đầu, xiết nhẹ Niết Bàn ở trong tay: “Vô Âm tài đức gì, A Ninh đối xử như .”
Như là giờ khắc bắt y, thủy nguyệt kính quấn quanh y như là nuốt chửng y bên trong thế giới của kính.
“Không!” Đàm Cảnh Vân lấy pháp bảo bản mệnh của —— Một chiếc đồng xu lớn hiện xuất chiêu, nhưng phát hiện tấm gương đ.á.n.h về phía Vô Âm , đột nhiên phát tiếng nứt.
Vô Âm giữa vô tấm kính vỡ , Niết Bàn xoay quanh, hai tay kết ấn, dáng vẻ trang nghiêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-87-2.html.]
Đàm Cảnh Vân trợn mắt.
Một tràng quát tháo từ thủy nguyệt kính truyền : “Ngươi là t.ử của Phật, mà để ý một nữ nhân!”
“Người động phàm tâm, rơi ma đạo!”
“Người nảy sinh si niệm, vĩnh viễn duyên với Phật!”
Từng câu một đều là những câu chất vấn trang nghiêm, như là Thần Phật trời đều đang chất vấn t.ử động phàm tâm, nảy sinh si niệm .
Chỉ vì y yêu một nữ t.ử đối xử với y thật cẩn trọng như châu báu, linh bảo.
Vô Âm bất động.
Niết Bàn cũng di chuyển.
Kiến cố, dẻo dai như tơ tình.
Y nở nụ .
Đàm Cảnh Vân từng thấy nụ như , như là nhẹ nhõm, hoặc như là giác ngộ.
“Yêu một , thì chứ?”
“Vì nàng thành Phật, thì ?”
“Vì nàng thành ma, thì làm ?”
“Vô Âm chấp, duy chỉ nàng là niệm.”
Trong lòng của y đang khao khát chất vấn như —— chỉ như thì y mới thể thoải mái một chút.
Con đường cầu Phật , y hơn trăm năm , tuy sư phụ, sư và sư , tuy Từ Tể tự mà y coi là nhà , nhưng con đường y lặn lội cô tịch, y mắc kẹt ở cảnh giới Tam Trọng Kim Thân kỳ năm mươi năm .
Hiện tại y động tâm, nhưng cũng ngộ .
Vô tình thể thành Phật.
Nói xong câu cuối cùng, y nở nụ như là tự giễu: “Thôi , nếu thành ma thì uổng công phụ nàng, chỉ khiến nàng đau lòng mà thôi.”
Lời còn dứt, Niết Bàn tứ tán.
Thủy nguyệt kính vỡ khiến bầu trời đầy , bạc vỡ rơi đầy xuống đất.
Đàm Cảnh Vân:...........
Hiện tại gã nhất thời nên tiếc pháp bảo tuyệt thế Thủy Nguyệt kính , là lo lắng cho Ôn tiểu cô nương sói chằm chằm.
Bảo gã cứ thấy là lạ! Tên hòa thượng ! Đã động tâm !
Gì mà Tam Trọng Kim Thân kỳ chứ, ít nhất tên tiểu t.ử cũng là Chuẩn Đại Thừa !
Tác giả suy nghĩ của : Đàm lão tổ: Tiểu cô nương, chạy mau. Hòa thượng độc .......
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected].)