Vẻ mặt của Khâu Uyển Uyển đổi.
Vẻ mặt của Ôn Ninh cũng đổi một chút nào.
Hai nữ t.ử đối mặt , Khâu Uyển Uyển đột nhiên che mặt cam chịu: “ , chính là chuyện xảy như , ngươi nhạo thì cứ !” Nàng xong liền thả tay xuống, đôi mắt trống rỗng, linh hồn rời khỏi cơ thể.
Ôn Ninh nhất thời nên cái gì mới , vì chỉ thể vươn tay vỗ vai của nàng : “Ngươi yên tâm, sẽ cho khác .”
Vẻ mặt của Khâu Uyển Uyển đau thương tức giận.
Bên , Vô Âm nhàn nhã, y khoanh chân ở bên cạnh rắn t.ử ngọc, Tư Mã Tiêu là đương sự ở một bên trông vẻ thẳng thắn vô tư hơn Khâu Uyển Uyển một chút, dù đó cũng cùng tiểu đ.á.n.h một trận cung xuân. Mặc dù nàng là , tự sa ngã và buông thả bản là một chuyện, nhưng tiểu thấy cảnh tượng đó thì là chuyện khác.
Nàng ít bằng hữu là nữ, nên nàng vẫn quý trọng Ôn Ninh.
“Rắn t.ử ngọc hả.” Tư Mã Tiêu cảm khái thở dài, “Bên ngoài còn thấy rắn t.ử ngọc lớn như nữa.” Mật rắn , linh đan , da rắn , xương rắn .... báu vật, báu vật quý hiếm.
Nếu thì ánh mắt giống như một con ma X thấy một thiếu nữ xinh tuyệt trần .
Rắn rùng một cái, cố gắng giấu vẻ mặt to lớn của phía Vô Âm—— Mặc dù hòa thượng đ.á.n.h nó, còn dùng nó làm vật để cưỡi nhưng nó y là một hòa thượng .
Ít nhất thì hòa thượng sẽ dùng loại ánh mắt của một con ma X khi thấy thiếu nữ để nó, giống như lột da róc xương của nó để nấu một nồi nước thịt rắn đầy linh khí .
Vô Âm nghiêng đầu, liếc qua rắn t.ử ngọc đang rét run ở vai, với Tư Mã Tiêu: “Tư Mã thí chủ, bần tăng đồng ý với nó rằng sẽ làm hại đến tính mạng của nó.”
Ở Tu Chân Giới quy tắc riêng, chung ai tìm bảo vật thì sẽ thuộc về đó, con rắn theo Vô Âm tới đây, tìm Tư Mã Tiêu và Khâu Uyển Uyển, Tư Mã Tiêu dù thèm con rắn đến thì cũng thể động thủ —— Đương nhiên, nếu thể dùng linh thạch để mua thì đó là tình huống khác.
Tư Mã gia là thế gia vọng tộc về luyện khí, cho dù Bùi gia là thế gia kiếm tu cũng quan hệ với Tư Mã gia, chỉ cần là tu sĩ thì nhất định sẽ cần một pháp bảo tiện lợi, cho nên Tư Mã gia là thiếu tiền nhất.
“Phật t.ử đúng.” Tư Mã Tiêu , “Ta hiểu quy tắc.”
Ở bên , cuối cùng Khâu Uyển Uyển cũng thoát khỏi sự hổ, giận dữ và tuyệt vọng khi “tiểu bắt gặp X ngay tại giường”: “Thật và gặp cách đây lâu, lúc đó linh khí ở trong cơ thể của gần như cạn kiệt, linh khí trong viên thủy linh thạch mà mang theo ở bên cũng hấp thụ gần hết, cũng khá hơn là bao. Vì liền nghĩ tới công pháp lấy từ đây để hấp thụ linh khí, chống đỡ qua thời gian .... vì bọn liền....” Nàng ghé sát Ôn Ninh nhỏ giọng , “Đừng thấy nho nhã như ....”
Lỗ tai của Vô Âm giật giật, ho khan một tiếng nhẹ cũng nặng.
Khâu Uyển Uyển:..........
Sao tai của xú hòa thượng thính như chứ? Ngươi là tai thính ?
Nàng chút khó chịu, nào, và tiểu của thì thầm với mà ngươi cũng quản ?
Ôn Ninh cũng để ý đến những câu mà nho nhã nho nhã của nàng , nàng nhớ tới đoạn ở trong nguyên tác—— Khâu Uyển Uyển thông minh, học một mười, từ sự tinh luyện ở bên trong công pháp mị tu mà rút phương pháp hấp thụ linh khí, truyền cho khác, phương pháp .... để thuận tiện cho việc bánh xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-85-1.html.]
Tiểu cô nương đưa tay vỗ nhẹ lên vai của Khâu Uyển Uyển.
Không ngờ cái vỗ khiến cho Khâu Uyển Uyển hiểu sai ý.
Tiểu lão xanh đang giả làm Bạch Liên Hoa ?
“Tư Mã gia bọn họ mối quan hệ nhiều đời với nhiều môn đạo,” Nghĩ tới đây, Khâu Uyển Uyển nhịn liền một bất đồng quan điểm với lão xanh đầu trọc , “Sau khi nhất định gặp nhiều trẻ tuổi tài năng xuất chúng xuất từ danh môn, thì ngươi đừng lúc nào cũng chỉ đặt tâm trí một mà thể đơm hoa kết trái , mà hãy nghĩ đến tương lai của nhiều một chút. Để A Tiêu là một nhân phẩm, tu vi và đáng tin cậy xứng đáng với tài năng trẻ của , giới thiệu cho ngươi vài nhé, thế nào?”
Nàng chính là xem thường lão hòa thượng suy tính trong lòng nhưng dám động đậy !
Ôn Ninh:............
Tiểu cô nương liều mạng lắc đầu: “Không, , chịu nổi, chịu nổi.”
Vô Âm:.........
Y lập trường để lên tiếng.
Trước đó ho khan chỉ là vì Khâu Uyển Uyển mấy câu hổ lang với Ôn Ninh, hiện tại mỗi lời mà nàng đều đắn, y thể mở miệng .
Hoa nở.
Quả kết trái.
Đây chính là tình hình hiện tại mà trong lòng của Vô Âm vô cùng rõ ràng.
Khâu Uyển Uyển đúng.
Tư Mã Tiêu là t.ử của thế gia vọng tộc, cực kỳ giỏi trong việc đoán ý qua lời và sắc mặt, Vô Âm thấy ánh mắt trầm xuống liền chuyện , vì ho khan một tiếng, đổi chủ đề: “ , lẽ là Mân Long, nhưng trời đất nuôi dưỡng, kiêu ngạo, ngang ngược, làm thể nữ t.ử điều khiển ?”
“Nữ t.ử chính là Ma quân Huy Dạ của U Minh cung, chỉ đang nghĩ tại tên biến thái Lạc Trần gan ăn đan d.ư.ợ.c áp chế tu vi đối đầu trực diện với Ôn Hiệp Ôn lão tổ, hóa là ỷ việc U Minh cung thu phục Mân Long.” Khâu Uyển Uyển tức giận đến mức đưa tay đ.ấ.m xuống đất một cái, nhưng khi qua mặt đất gồ ghề thì đầu dùng nắm đ.ấ.m nhỏ của nện con rắn đang cuộn tròn.
Rắn:.........
Nhân sinh dễ dàng, rắn thở dài.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected].)