[Xuyên sách] Sau khi thánh tăng trúng cổ - Chương 84.2
Cập nhật lúc: 2026-01-12 12:59:17
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vô Âm theo ở bên cạnh.
Bởi vì cần tự nên Ôn Ninh cảm thấy hai cứ lặng lẽ về phía như cứ là lạ, mở miệng gì đó với Vô Âm, nhưng cảm thấy bây giờ cái gì cũng như đang tán gẫu một cách ngượng ngùng .
Nàng nâng tay lên, chạm má của .
Hai má còn nóng nữa, nhưng nàng vẫn thể quên chuyện Vô Âm ấn đầu của lồng n.g.ự.c của y.
Tiểu cô nương liếc trộm Vô Âm một cái, trong sơn động mờ tối, chỉ một chút ánh sáng màu cam lấp lánh tỏa từ chiếc cốc ngọc lưu ly mà rắn t.ử ngọc đang ngậm.
Vô Âm nàng, nhưng thần sắc vẫn như cũ, như là căn bản hề để ý đến chuyện .
Tiểu cô nương cúi đầu, trong lòng chút khó chịu.
Nàng dùng sức lắc đầu: nghĩ nữa, nghĩ nữa, phi lễ chớ nghĩ.
Nàng cố gắng lâu như mới đè nén một chút tâm ý hoài xuân của thiếu nữ ở đáy lòng, thể để thất bại trong gang tấc như chứ?
Bên , bàn tay đang giấu ở trong tay áo của Vô Âm khẽ nắm—— Mái tóc của tiểu cô nương, mềm mại và ấm áp như là tơ hồ sưởi ấm trong lồng ngực.
Vừa là do y xúc động. Y cũng rốt cuộc làm mà vô thức đưa tay bảo vệ tiểu cô nương ở trong lồng ngực, đợi đến lúc y định thần thì mới buông nàng , lúc nàng cúi đầu, cọ chân, hai tay thì ngừng mân mê vạt áo, dáng vẻ như một tiểu nữ nhi đáng yêu đáng thương .
Vô Âm siết chặt tay, móng tay đ.â.m sâu trong da thịt, mang đến một cơn đau nhức thoải mái, đó thả lỏng tay dịu dàng : “Ngươi từng thấy một nữ t.ử vóc cao, mặc váy nhu, đeo một miếng ngọc bội hình con cá bạc ở bên hông ?”
Câu hỏi của y rõ ràng, Ôn Ninh mất một lúc mới nhận là y đang hỏi về Ngân Bình phu nhân, hơn nữa cũng hỏi mà là hỏi rắn t.ử ngọc đang nàng lên .
Rắn t.ử ngọc vốn lắc đầu, nhưng nghĩ đến đầu của còn một tiểu cô nương, vì liền phun một bức thư, lắc trái lắc bên cạnh lá thư dài .
Nó thấy.
Đến bây giờ nó cũng chỉ thấy tên đầu trọc và tiểu cô nương mà thôi.
Nó còn tên đầu trọc đ.á.n.h nữa.
Đau lòng vô cùng.
Vô Âm:.............
Rắn .... chút khờ khạo.
Ôn Ninh đồng cảm vỗ về con rắn , nếu đây nàng chút sợ hãi khi con rắn nhe hàm răng trắng thì bây giờ trong lòng nàng chỉ cảm thấy yêu mến mà thôi.
Đang lúc chuyện thì rắn t.ử ngọc mang Ôn Ninh đến một nơi tương đối rộng rãi, nơi sáng sủa rõ ràng, nhưng khi Ôn Ninh thấy mảnh vỡ của phi thuyền ở khắp mặt đất thì trong lòng khỏi lộp bộp một cái.
“Phật tử.” Nàng đầu về phía Vô Âm, Vô Âm đang nhíu mày, một viên Phật châu của Niết Bàn bay , dò xét hết một lượt, đó y mới thở phào nhẹ nhõm lắc đầu: “Không .”
Mặc dù phi thuyền vỡ thành từng mảnh nhưng trong đó mùi m.á.u tươi, hơn nữa trong nhóm còn Đàm lão tổ là cường giả Hóa Thần kỳ, nên hẳn là thể đảm bảo an .
Ôn Ninh y đang suy nghĩ cái gì nên yên lặng lắc đầu: “Phật tử, ngài hiểu.”
Nàng lo lắng cho cái vận khí nữ chủ cuốn tiểu O của Khâu Uyển Uyển .
Vận khí của nàng ở việc khác đều , chỉ là.... cái .... chút....
Suy.
Vô Âm Ôn Ninh đang thôi, liền hỏi rắn t.ử ngọc—— So với việc tìm , thì loài rắn lẽ hữu ích hơn loài chó: “Ngươi thể cảm nhận hướng của khác ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-84-2.html.]
Ôn Ninh bừng tỉnh, cũng đúng, rắn thể cảm nhận dấu vết vô hình do khác lưu , đây là điều Bách Túc từng với nàng nhiều năm , tại nàng phản ứng nhanh chứ?
Rắn t.ử ngọc tủi , tức giận mà dám gì về phía thú hai chân chiếc đầu trọc đang coi nó như ch.ó để sai khiến, đó nó vươn cổ trườn về một hướng. Ôn Ninh ở , đưa tay đỡ rắn t.ử ngọc.
Cũng rắn t.ử ngọc sẽ đưa nàng tìm ai.
Vô Âm theo rắn t.ử ngọc, cũng theo nó về phía , con rắn thật thà và xui xẻo dừng một hang đá nào đó, cúi đầu để Ôn Ninh nhảy xuống khỏi đầu của . tiểu cô nương thuận thế trượt xuống, hai chân chạm đất, lấy chiếc cốc ngọc lưu ly ở trong miệng của rắn t.ử ngọc, vui vẻ đến mức gọi tu sĩ ở bên trong một tiếng, mặc kệ là quen , dù cũng chào hỏi một tiếng.
Sau đó nàng cứ như mà sững sờ ngay tại chỗ.
Bên trong thật sự là Khâu Uyển Uyển.
mà.... chỉ... một ... nàng .
Vẻ mặt chút đổi của Ôn Ninh.
Mặt của tiểu cô nương nhanh chóng đỏ lên.
Mặc dù đời nàng cuốn tiểu O—— hơn nữa mới chỉ qua mà cuốn cuốn hút—— Thế nhưng dù ở kiếp là kiếp thì nàng cũng bao giờ đối mặt với cảnh tượng như .
Nàng như là Tôn Hầu T.ử niệm Định chú, chiếc cổ cũng cứng đơ.
Bên trong hang đá, Khâu Uyển Uyển y phục chỉnh tề để lộ một mảng da lưng trắng như tuyết, đang nép trong vòng tay của Tư Mã Tiêu, hiển nhiên đó nhất định diễn một cuộc đại chiến.
Ngay cả lỗ tai của Ôn Ninh cũng đỏ bừng, tiến lùi cũng xong, gọi bọn họ cũng mà gọi bọn họ thì cũng .
Cả cứ ngây như ngỗng.
Nàng nên lo lắng cho Khâu Uyển Uyển! Nàng chỉ cần Khâu Uyển Uyển ở .....
Vô Âm ở phía vốn dĩ thấy cảnh tượng ở bên trong hang đá, nhưng khi Ôn Ninh đang yên, tiến thoái lưỡng nan thì cũng đoán ai ở bên trong và cảnh tượng đó như thế nào.
Đại hòa thượng thở dài một thật sâu, vươn tay lấy áo cà sa Mộc Lan che mắt của Ôn Ninh .
Tầm của tiểu cô nương một màu nâu sẫm mềm mại che , nàng đang che tầm mắt của nàng chậm rãi : “Ôn thí chủ đừng nữa, khoét một lỗ kim đó.”
Ôn Ninh:...........
Ta , , xin thề thật sự cố ý! QAQ
Phật tử, ngài vu khống !
Tác giả suy nghĩ của : Tiểu cô nương: xong , xong , Uyển Uyển tỉnh thì làm bây giờ QAQ
Khâu Uyển Uyển:.........
Tiểu cô nương: QAQ
Khâu Uyển Uyển:...... thì thôi, nâng cao tư thế. ( đầu)
Tiểu cô nương:....... 00??
Trà Uyển Uyển mang cảm giác thoát tục tươi mát, hơn nữa từ việc tự sa ngã đến việc buông thả bản .
Uyển Uyển: từ lúc buông thả bản , thì thắt lưng của còn chua xót, chân cũng đau nữa, thể đ.á.n.h mười trong một đấy (haha)
Ôn Ninh:.......Uyển Uyển ngươi tỉnh táo một chút, đừng tự sa ngã mà!
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected].)