[Xuyên sách] Sau khi thánh tăng trúng cổ - Chương 83.2

Cập nhật lúc: 2026-01-12 12:58:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghĩ đến đây, Ôn Ninh ở đây dù chỉ một phút.

Như là thấu nỗi sợ hãi của Ôn Ninh, Vô Âm nhẹ giọng an ủi : “Đừng lo lắng, một thở của Mân long mất đến mười vạn năm, cho dù tiêu hóa thì cũng đến khi linh khí của chúng cạn kiệt và cơ thể thối rữa.”

Ôn Ninh:..........

Vẻ mặt của tiểu cô nương buồn bã: “Phật tử, ngài như , càng lo lắng hơn.”

Vô Âm khẽ, nghiêng đầu gì nữa.

Một lát y mới tiếp: “Trước tiên hãy tìm cách khỏi bụng của Mân long .” là ở chỗ thì linh khí sẽ cạn kiệt, y cũng c.h.ế.t ở đây.

Ôn Ninh : “Ta nhớ là chỉ ngài và nuốt , chi bằng tìm những khác xem , cũng bọn họ tỉnh .” Nàng dừng một chút đột nhiên vui mừng , “Ta nhớ là Uyển Uyển bảo vật, nếu chuông bạc đằng dẫn đường thì nhất định thể tìm Uyển Uyển.” Đáng tiếc từ đến nay Bạch Chỉ sư thích mang theo bất cứ thứ gì. Mỗi ngoài, thứ nhiều nhất ở trong túi trữ vật nhất định là hạt giống, nếu thì thể tìm nhờ chuông bạc đằng .

Hiện tại nàng còn để ý tới phận nữ chính cuốn tiểu O của Khâu Uyển Uyển nữa, hơn nữa trong đầu của nàng một câu hỏi về âm N của một XX từ Khâu Uyển Uyển, tâm ý tìm nàng mới tiếp.

Vô Âm nàng, bất đắc dĩ thở dài: “Thí chủ qua đây.”

Ôn Ninh: ???

Nàng lời tiến gần, nhưng đại hòa thượng đưa tay véo má của nàng.

“A ui!” Tiểu cô nương lùi mạnh về phía , trừng mắt nhì y, “Phật tử, ngài làm cái gì ?”

thấy vị tăng nhân đôi mắt như tranh vẽ, như mơ, tựa như tháng ba mùa xuân , khóe miệng nở một nụ : “Có mộng phi mộng ở đây, Vô Âm chỉ là thận trọng một chút mà thôi. Mạo phạm Ôn thí chủ .”

Ôn Ninh xoa hai má, tức giận : “Ngài véo mặt của , làm ngài đang ở trong giấc mơ ?!” Đột nhiên véo một cái, nàng tức giận nha.

Vô Âm chỉ .

Cười đến mức tiểu cô nương còn nóng nảy nữa.

“Vậy, bây giờ chúng về phía lùi về phía .” Ôn Ninh hỏi y.

“Hỏi chuông bạc đằng một chút .” Vô Âm .

Ôn Ninh nâng tay lên, rót một chút linh lực trong chiếc chuông nhỏ đeo ở cổ tay, chiếc chuông nhỏ nhận linh lực thì chỉ về một hướng và phát âm thanh nhỏ.

“Đi về phía bên .” Ôn Ninh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-83-2.html.]

vẫn cẩn thận một chút, trong bụng của Mân long chỉ một phi thuyền, phương hướng mà chuông bạc đằng chỉ, cũng thể mà Ôn thí chủ tìm.” Vô Âm khẽ.

“Dù nhất định cũng là một bảo vật, là bảo vật thì cũng lỗ.” Tiểu cô nương nắm chặt tay.

Vô Âm đành theo nàng, Ôn Ninh ghét con đường hiểm trở quá tối nên lấy một chiếc đèn ngọc lưu ly ở trong túi trữ vật . Ngay khi chiếc đèn ngọc lưu ly sáng lên một chút thì mộng đom đóm ở xung quanh liền tản ít, con đường phía cũng chiếu sáng hơn.

Ôn Ninh vịn vách đá thô ráp về phía chuông bạc chỉ, con đường hẹp quanh co thật sự khó , nàng loạng choạng mấy . Vô Âm ở phía vô thức đưa tay đỡ mấy , nhưng tiểu cô nương tự vững , xoay nười với y: “Phật tử, đường thật là khó , ngài cẩn thận chút nhé.”

Cũng rốt cuộc ai mới là nên cẩn thận chút nữa.

Sau đó tiểu cô nương xoay tiếp tục về phía , Vô Âm : “Thí chủ đưa đèn ngọc lưu ly cho .” Như nàng thể vững vàng hơn chút, y đỡ lo lắng nàng trượt chân ngã ở phía . Ôn Ninh dừng , suy nghĩ một chút liền đưa đèn ngọc lưu ly cho y, đúng lúc đó Vô Âm đột nhiên vươn tay nắm lấy cổ tay của Ôn Ninh, kéo nàng trong n.g.ự.c một phen. Niết Bàn đột nhiên phân tán thành các vì khắp bầu trời, một nửa linh lực dẫn biến thành kết giới, nửa còn mở như một tấm lưới quấn chặt lấy sinh vật đang ở phía Ôn Ninh.

Ôn Ninh giật , khi nàng phản ứng thì Vô Âm dùng tay ấn đầu dựa trong n.g.ự.c của y.

Đây là đầu tiên nàng kề sát với vị Phật tu như trăng thanh gió mát , hai má của nàng áp chiếc áo cà sa mộc lan sạch sẽ thơm mát tỏa mùi gỗ đàn hương, xuyên qua lớp tăng y mềm mại nàng thể thấy nhịp tim của Vô Âm.

Từng nhịp, từng nhịp một, trầm và mạnh mẽ.

Khác với việc bắt mạch cho y, lúc Ôn Ninh thật sự cảm thấy một dòng m.á.u đang tràn lên gương mặt.

Vô Âm làm như đương nhiên là lý do.

Vốn dĩ từ trong sơn động ở phía Ôn Ninh hiện một cái đầu to phun một lá thư, nhưng uy lực của Niết Bàn dọa sợ mà dám tới gần, chiếc chuông bạc ở tay của Ôn Ninh vẫn phát âm thanh thánh thót.

Đây là con rắn t.ử ngọc ngàn năm tuổi, biến mất ở Tu Chân Giới nhiều năm , nguyên nhân biến mất của nó đơn giản, mật rắn và linh đan của rắn t.ử ngọc đều là những linh bảo thượng phẩm, kể đến da rắn bất khả xâm phạm, đây cũng là một nguyên liệu tuyệt vời để đúc pháp khí và áo cà sa.

Bảo vật đúng là bảo vật, chuông bạc quả thật lừa nàng.

Chỉ là bảo vật .......

Nàng cần nha?

Tác giả suy nghĩ của : Hòa thượng: ăn kết giới Niết Bàn của trong bán kính mười thước nữa!

Rắn t.ử ngọc: Vô dụng!

Có ai thật sự hiểu meme (cái gì)

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected].)

Loading...