Ôn Ninh ôm chăn ở bên cạnh.
Vô Âm ít khi ngoài, nếu ngoài thì y cũng sẽ đội tóc giả. Ở nhà thì cởi , để lộ đỉnh đầu chân tóc mọc , mà bình thường chủ yếu y sẽ ngủ ở trong thư phòng, bao giờ đến phòng ngủ chính.
“Thánh tăng, đột nhiên tới phòng ngủ chính ?” Ôn Ninh ôm chăn, chút kinh ngạc hỏi.
“Không gã, tiểu thí chủ cứ an tâm ngủ .” Vô Âm , “Bởi vì lo lắng chuyện đạo tặc Hồ Điệp nên chút lo lắng cho tiểu thí chủ. Trước khi tên đạo tặc Hồ Điệp bắt thì hãy cho phép ở đây cùng với tiểu thí chủ trong phòng ngủ chính.”
Y đến đây, Ôn Ninh mới nhớ trong thời gian , chuyện đạo tặc Hồ Điệp trở thành chủ đề bàn tán sôi nối ở Vĩnh An. Dù là mùa thu nhưng cũng coi như là một năm rối ren của triều đình.
Ôn Ninh suy nghĩ một chút: “Vậy, làm phiền thánh tăng gác đêm .” Nàng xong liền hạ màn giường xuống xoay ngủ.
Có lẽ là vì lo lắng chuyện đạo tặc Hồ Điệp, Vô Âm vốn ít khi ngoài bắt đầu đưa đón nàng mỗi ngày. Nếu thời gian cũng sẽ sẵn lòng trong tiệm chữa bệnh từ thiện để chép kinh, đợi đến khi Ôn Ninh đóng tiệm t.h.u.ố.c bắc thì sẽ cùng nàng trở về. Tính tình của y so với thì càng ngày càng bớt vài phần ngạo khí. Trước đây, khi thấy ánh mắt khác thường của khác , trong lòng của y cảm thấy hổ thẹn, nhưng bây giờ xem ngộ , còn để ý đến ánh của khác nữa.
Chỉ lúc , Vô Âm mới như là phân tích chính , đột nhiên hiểu đây thật cũng giống như —— Nếu tâm hướng về Phật, thì tại để ý ánh mắt của khác như thế nào chứ? Sao bản thể ảnh hưởng bởi những suy nghĩ, d.ụ.c vọng và ham của khác chứ? Mặc dù Đại Thừa của nhà Hán truyền bá rằng phổ độ chúng sinh, nhưng một ngay cả chấp niệm và si mê ở trong lòng cũng thể buông bỏ , thời gian để tự cứu thì làm thể cứu khác? Mỗi nghĩ tới đây, y đều khỏi tự giễu. Ôn Ninh ở bên cạnh y cầm bút, mặt lộ vẻ dịu dàng chút chua xót, nhịn liền hỏi y: “Thánh tăng, làm ?”
Vô Âm ngẩng đầu lên, nàng một cái dịu dàng : “Chỉ là đột nhiên ngộ điều gì đó nên khỏi mỉm mà thôi.”
Ôn Ninh mân mê chiếc chuông bạc ở cổ tay của một chút: “Vậy nhất định là chuyện .” Một lúc lâu nàng mới tiếp, “Dù thì cũng đang rảnh, để mài mực cho ngài nhé.” Nàng đặt cuốn sách ở trong tay xuống tới xuống bên cạnh Vô Âm, cầm lấy khối mực khói Tuyên, bắt đầu chậm rãi mài mực giúp y, “Thánh tăng chép bao nhiêu cuốn ?” Nàng nhớ là thời gian đều thấy y chép kinh. Nếu nàng lo thể của y chịu mà bắt y nghỉ ngơi thì chỉ sợ là chịu ít khổ cực trong nhiều ngày đêm .
“Chưa bằng một phần vạn.” Vô Âm cụp mắt, nhẹ giọng , “Tiểu thí chủ cần lo lắng cho Vô Âm, trong lòng Vô Âm đều hiểu.” Tính tình của y ngày càng trở nên kiên nhẫn và trầm tĩnh hơn.
“Vậy thì càng .” Ôn Ninh tiếp tục cúi đầu mài mực, màu đen sẫm của khối mực khói Tuyên làm cho móng tay của nàng nhuốm màu phượng tiên hoa càng thêm đỏ rực đáng yêu.
Vô Âm nàng một lát, đó liền đầu tiếp tục chép kinh văn của .
lúc , Bạch Chỉ mang một hộp thức ăn bước , thấy hai , thì mài mực, thì chép kinh văn, dáng vẻ ấm áp yên bình, nghĩ tới tên hòa thượng ở trong phòng của Ôn Ninh suốt nhiều ngày, nhưng đụng tới một sợi lông của tiểu nha đầu thì khỏi chút vi diệu. Thứ nhất, nhân phẩm của tên hòa thượng đắn, nếu là một nam nhân tục gia thì cũng xứng đôi. Tuy nhiên, đáng tiếc chung quy là tâm hướng về Phật, sợ đồ nhi của sẽ động tâm gánh chịu hậu quả.
“Mau mau mau, A Ninh, ăn cơm thôi.” Bạch Chỉ vỗ hộp thức ăn, “La, la, la.”
Ôn Ninh:.........
Sư phụ?! Người đang cho lợn ăn đấy ?!
“Sư phụ, đang vòng vo mắng con ăn nhiều, béo như lợn đúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-82-1.html.]
“Sao thể chứ,” Bạch Chỉ , “Lợn cũng béo như con mà.”
Ôn Ninh:...........
Sư phụ là !
Tiểu cô nương phồng má.
Vô Âm ở bên cạnh đặt bút xuống, : “Béo một chút cũng .”
Ôn Ninh:........
Thật là đ.á.n.h QAQ
Nàng tủi bàn vuông to ở bên cạnh, bên trái là Bạch Chỉ, bên là Vô Âm. Mặc dù sư phụ là tham ăn nhưng nàng vẫn đưa gắp cho sư phụ một đũa thức ăn: “Sư phụ ăn , thích ăn thịt kho tàu mà.”
Bạch Chỉ cũng gắp cho Ôn Ninh một miếng thịt viên, thầy trò hai đều ăn thịt, chỉ Vô Âm ăn chay ở bên cạnh, ngay cả đồ ăn cũng để riêng cho hai bọn họ, chỉ đơn đột ở một bên trông đáng thương. Y Ôn Ninh gắp rau cho Bạch Chỉ, vì , nhịn hai nhiều hơn một chút.
Ôn Ninh để ý y đang đôi đũa của , sang đĩa rau thịt ở bên cạnh, đôi đũa gắp rau thịt của , vốn dĩ định gắp một đũa rau cải thìa cho y nhưng thu về, c.ắ.n môi, suýt chút nữa thì vùi cả mũi trong bát cơm.
Vô Âm rời mắt, bình tĩnh tiếp tục ăn đồ chay ở mặt .
Một lát , gắp một miếng đậu phụ cho tiểu cô nương, “Ăn .” Y nhẹ giọng .
Ôn Ninh rụt cổ ăn miếng đậu phụ , chớp mắt, cũng dám dùng đôi đũa dính đồ ăn mặn để gắp rau cho y, đành dùng thìa múc hạt dẻ hấp cho y: “Thánh tăng cũng nếm thử .”
Bạch Chỉ:.........
Hắn một dự cảm lành.
Còn nữa, một tên hòa thượng như ngươi tại mời đồ của ăn đậu phụ của ngươi hả? Có mưu đồ gì đây?
Có lẽ vì mấy ngày nay Vô Âm theo sát nên Ôn Ninh còn cảm thấy theo dõi nữa, một tháng , ngoại trừ những bệnh đến xem bệnh thì đều là thời gian yên bình.
Nếu chuyện gì lớn thì chính là “đạo tặc Hồ Điệp” bắt, Tần Song là con trai của Tần tướng gia lập công phong thưởng.
Đạo tặc Hồ Điệp bắt, Vô Âm liền dọn khỏi phòng ngủ chính, về thư phòng để ngủ.