[Xuyên sách] Sau khi thánh tăng trúng cổ - Chương 80.1

Cập nhật lúc: 2026-01-10 14:25:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Ninh ngoan ngoãn bên sườn ghế ở một bên đại sảnh, cúi đầu, mắt nhìm mũi, mũi tim, dám câu nào. Vô Âm ở bên cạnh , chút lo lắng lên ghế .

Ánh mắt tức giận của Bạch Chỉ gần như lệch cả .

“Tại , tại mới ba năm, lúc về con tự chủ trương mà gả hả?” Bạch Chỉ dùng mu bàn tay vỗ trong lòng bàn tay của , vẻ mặt vô cùng đau đớn, “Sư phụ đây đồng ý, con mới bao nhiêu tuổi chứ? Con xem con mới bao nhiêu tuổi hả?”

Vô Âm ở một bên mở miệng thì Bạch Chỉ giơ tay cản : “Tiểu t.ử thối ngươi câm miệng , lát nữa sẽ tìm ngươi .”

Vô Âm đành ngậm miệng .

Trước đó y đây là sư phụ của Ôn Ninh, lúc giang hồ đồn thổi Bạch Chỉ thần y đôi tay thần diệu thì sớm rằng tính cách cổ quái, thích kết giao quá nhiều với khác, và cũng Ôn Ninh là t.ử duy nhất của . Mặc dù ngoài vân du ba năm trở về, tiểu cô nương oán giận là “ đáng tin cậy”, nhưng thật sự yêu thương đồ , xem nàng như là nữ nhi của .

Người cha già xa nhà, yên tâm để nữ nhi của ở nhà, nhưng khi trở về phát hiện nữ nhi một tăng nhân tục bắt cóc mất, còn thành , nên khó tránh khỏi một trận nóng nảy—— Để đề phòng Bạch Chỉ đụng hoàng thất, cũng chính là Ngân Bình trưởng công chúa, Vô Âm đành mời đến phòng khách ở Thiên Viện để chuyện, tránh mặt Ngân Bình và Bùi Quỳnh cùng những dòng dõi quý tộc ở xa khác.

Ôn Ninh nhướn mắt, liếc Bạch Chỉ đang tức giận uống , thấp giọng lẩm bẩm: “Còn bởi vì sư phụ ba năm về, ba năm thể xảy ít chuyện nha.....”

Năm đó chỉ một câu “Ta qua phía nam đến Bà La Châu một chút.” Nói , ba năm bặt vô âm tín. Nếu nàng chung sống hòa hợp với thôn dân ở Trần thôn, chăm sóc thì một thiếu nữ mười ba tuổi như nàng ở núi một , cũng sẽ thế nào nữa.

“Cho dù sư phụ của con là qua phía Nam đến Bà La Châu, thập t.ử nhất sinh, ba năm về thì con cũng thể cứ như mà tự gả ?” Bạch Chỉ chỉ sang Vô Âm ở bên cạnh, “Con xem, con xem, còn là tăng nhân tục nữa chứ? Sao, đời còn nam nhân nữa ?”

Vô Âm:..............

Y chuyện tục của , hổ đến mức khiến cho khó mà mở miệng, nhưng tại y cảm thấy lời của Bạch Chỉ chút là lạ.

“Hơn nữa, lúc con , đợi đến tuổi cập kê sẽ tự cài tóc, thành , gả ? Vi sư khuyên con cả nửa năm cũng vô ích, bây giờ mới bao lâu mà con sửa tính ?” Giọng của Bạch Chỉ cao hơn tám độ, vẻ mặt như hít thở thông, “Vậy năm đó tại vi sư khuyên con suy nghĩ kĩ?”

“Sư phụ!” Ôn Ninh giậm chân, “Con cũng là thành thật.” Nàng bĩu môi, ngón tay xoa xoa tay áo hỷ phục màu đỏ thẫm, vẻ mặt ủy khuất, “Sau thánh tăng vẫn Phật môn, y sẽ chạm .”

Bạch Chỉ càng hít thở thông hơn.

“Y sẽ chạm con, con liền tin?!”

Thanh âm của cao thêm hai phần nữa.

“Miệng của nam nhân chính là quỷ gạt ! Y cái gì thì con liền tin ?”

Bạch Chỉ Vô Âm ở một bên: “Ngươi tự xem, đồ của xinh ?”

Vô Âm:.......

Y suy nghĩ một chút, quyết định giữ giới: “Dung mạo đương nhiên là thanh lệ, dịu dàng, đáng yêu .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-80-1.html.]

Bạch Chỉ mặt về phía Ôn Ninh, dùng tay vỗ mu bàn tay, vô cùng đau đớn: “Con và y ở cùng một chỗ, mỗi ngày đều tình ngay lý gian, ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy. Thậm chí ban đêm còn cùng chăn cùng giường, như một đôi uyên ương, đến mội lúc nào đó, nam nhân nào thể chịu , nam nhân nào thể giữ lời hứa chứ?”

Ôn Ninh cúi đầu, cũng dám tiếp tục giải thích nữa, đành thấp giọng, thật là thấp giọng tự an ủi : “Phật tu tính là nam nhân.”

Vô Âm:.......

Mặc dù y cũng hiểu đạo lý , nhưng mà.....

Y nghẹn một lúc lâu, đó mới nhẹ giọng hỏi: “Tiểu thí chủ, vì Vô Âm?”

Ôn Ninh mở to mắt, bối rối Vô Âm: “Không , , tu hành Phật pháp như các ngài, đều cảm thấy thể của phàm nhân bẩn thỉu, ô uê như một giấc mộng bong bóng . Vậy quan tâm đến chuyện nam nữ làm gì, nếu chuyện nam nữ thì tính là nam nhân thôi.”

Vô Âm:..........

Vô Âm hiểu rõ Phật pháp thở dài, sửa : “Tiểu thí chủ, giải thích như thế .”

“Phàm nhân sống nhờ thể xác, tham sân si ái khổ, nên coi đó như là một giấc mộng hão huyền, mặc dù khổ đau nhưng động tâm.” Y dịu dàng như đang giảng kinh cho một nữ tín đồ lòng tràn đầy nghi hoặc, trong mắt phản chiếu bộ y phục giá y như lửa. Nếu tiểu cô nương khuôn mặt như phù dung đôi mắt , chỉ e rằng tín đồ nữ kiên định thế nào nữa thì cũng động tâm, như một chiếc hồ đầy nước xuân.

Ôn Ninh cúi đầu, dám y nữa.

“Không, ?” Mặt của nàng nóng lên, là bởi vì hiểu sai kinh Phật, là bởi vì lý do nào khác nữa.

“Được , ,” Bạch Chỉ đau đầu ngắt lời của hai , “Ngươi trả đồ cho , nếu nhập Phật môn nữa thì đừng liên lụy tới đồ của nữa, hưu thư để đồ của .”

Vô Âm im lặng: “Đương nhiên là sẽ làm mất nhiều thời gian của tiểu thí chủ.” Y dậy, chắp tay hành lễ với Bạch Chỉ, “Vẫn xin Bạch thần y cho thêm chút thời gian, Vô Âm nhất định sẽ giữ đúng lời hứa với tiểu thí chủ, đụng tới một sợi lông tơ nào.”

Bạch Chỉ y, Vô Âm chỉ mặt dùng đôi mắt trong suốt như hồ nước lạnh mà .

Hai giằng co, chỉ tiểu cô nương lặng lẽ giơ tay lên ở giữa hai : “Có ai hỏi một câu ....”

Bạch Chỉ tức giận, : “Con .”

“Hiện tại con cùng với sư phụ, thì chính là tội khi quân.” Tiểu cô nương rụt cổ, thấp giọng giải thích, “Con tin thánh tăng, nếu sư phụ định rời khỏi phủ Vĩnh An thì thể ở trong căn nhà trúc nhỏ bên cạnh hồ.... trông chừng thánh tăng.”

Bạch Chỉ:...........

Ý kiến , hổ là đồ của .

Vô Âm:.............

Đạo lý y đều hiểu, nhưng cứ thấy là lạ?

Loading...