Ôn Ninh trong xe ngựa rộng rãi, Vô Âm khoanh chân đối diện với nàng, tay kết ấn thiền định.
Khoảng nửa khắc , bọn họ Nam Bình Quận Vương Bùi Quỳnh bắt tại căn nhà nhỏ dột nát ở Châu phủ của Sâm Châu, Bùi Quỳnh nhiều thị vệ ở bên cạnh, Ôn Ninh chút căng thẳng trốn ở phía Vô Âm.
“Vô Âm thánh tăng, chuẩn xe ngựa , mời theo một chuyến.” Tiểu Quận Vương lên, gã sai vặt ở phía lập tức thu ghế cho , đưa đôi tay trông còn trắng mềm hơn cả tay của nữ nhân làm động tác mời.
Vô Âm rũ mắt, ngay lúc Ôn Ninh định từ chối thì hòa thượng đột nhiên giữ tay của nàng , kéo tay nàng trong xe ngựa của Bùi Quỳnh, Ôn Ninh sửng sốt một hồi lâu. Đợi cho đến khi chiếc xe ngựa rung lắc xóc nảy một hồi thì nàng mới chợt phản ứng : “Tại kéo theo?” Tiểu cô nương mở to mắt vị tăng nhân ở mặt , “Ngài quen Nam Bình Quận Vương ?”
“Đương kim Thánh Thượng họ Tư Mã, mà Nam Bình Quận Vương là họ Bùi, tiểu thí chủ nguyên nhân trong đó ?” Vô Âm vẫn nhắm mắt dưỡng thần, trực tiếp trả lời câu hỏi của Ôn Ninh, mà hỏi nàng một câu.
“........” Ôn Ninh câu hỏi của y làm cho khựng , “Ngay cả việc ngày mai sẽ ở cũng , làm chuyện chứ.” Tiểu cô nương nhẹ giọng than thở.
Vô Âm cũng buồn bực, chỉ ôn nhu nhẹ giọng : “Năm đó khi tiên đế còn thượng vị, gối cũng chỉ một nữ nhi là Trưởng công chúa, đó gả Bùi gia ở Lũng Nam.” Y như là đang kể một câu chuyện xưa , “Ngân Bình trưởng công chúa gả Bùi gia hai năm mà con, liền đến chùa để cầu con, một năm đó liền hạ sinh một đứa trẻ. Sau đó liền theo phu quân xuất chinh đến Yến Tây, mặc dù Bùi tướng quân thu phục mười hai thành của Yến Tây nhưng trưởng công chúa thất lạc đứa con của .”
Đây cũng là bí mật gì, ít nhất là trong giới quý tộc ở kinh đô Đại Tĩnh thì đều Ngân Bình trưởng công chúa bao nhiêu chạy khắp mười hai thành của Yến Tây chỉ để tìm đứa con thất lạc năm đó của , cầu thần bái Phật. vẫn tin tức gì về đứa nhỏ , hơn hai mươi năm thì cũng ai tin rằng nó còn sống ở thế gian nữa.
“Thân mẫu của đương kim Thánh Thượng khó sinh mà c.h.ế.t, địa vị thấp kém, để an ủi nỗi đau mất con của trưởng công chúa nên giao đương kim Thánh Thượng cho trưởng công chúa chăm sóc. Cho nên, mặc dù danh nghĩa trưởng công chúa và Thánh Thượng là tỷ , nhưng tình cảm của họ như là mẫu tử. Thánh Thượng cực kỳ hiếu thuận với trưởng công chúa, cho nên đứa con của trưởng công chúa, cũng tức là Nam Bình Quận Vương đặc biệt phong làm Quận Vương, thực ấp Thiên Hộ.”
Ôn Ninh ôm mặt, cau mày Vô Âm kể chuyện xưa, xong hỏi: “ chuyện quan hệ gì ?”
“Vô Âm năm xưa là khách nhân của tiên đế, vi tiên đế giảng giải kinh Phật, cũng từng gặp đại công chúa một , cũng thiết với nàng.” Vô Âm rũ vai, nghiêng đầu rèm xe ngựa.
“Ý của thánh tăng là Nam Bình Quận Vương đ.á.n.h cược với Thánh Thượng để tìm ngài, cũng là ý của trưởng công chúa ?” Ôn Ninh chớp mắt mấy cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-77-1.html.]
“Vô Âm .” Vô Âm trả lời.
“Nói cách khác, ngài cũng trưởng công chúa bảo vệ ngài ? Vậy ngài kéo theo làm gì?” Tiểu cô nương vẫn suy nghĩ, “Hơn nữa, ngài võ công, tại chạy.”
Vô Âm thở nhẹ một , nghĩ đến tính cách ngây thơ của nàng, trong nạn đói loạn lạc mà vẫn thể lớn lên khỏe mạnh như , nhất định là nhờ vận may quá .
“Nam Bình Quận Vương mang theo nhiều thị vệ.” Y .
Tiểu cô nương vẫn ngơ ngác y.
“Thí chủ chỉ thấy những thị vệ mặc hắc y ở bên ngoài, mà thấy ba vị cao thủ đang ẩn nấp trong bóng tối, tất cả đều do trưởng công chúa và Bùi gia mời đến để bảo vệ tiểu Quận Vương—— ‘Ẩm Huyết Đao’ Lãnh Thiên, ‘Cô Thích’ Phỉ Tinh Hàn, ‘Phích Lịch Thủ’ Đạo Sâm. Bọn họ đều là cao thủ nhất đẳng giang hồ, đều nợ ân tình của Bùi gia, nên mới nguyện ý ẩn nấp ở trong bóng tối để bảo vệ sự an cho tiểu Quận Vương.” Vô Âm kiên nhẫn giải chích cho tiểu cô nương nhiều trải nghiệm .
“A, hiểu , thánh tăng ngài đ.á.n.h bọn họ.” Tiểu cô nương bừng tỉnh đại ngộ.
Vô Âm:............
“Nếu tiểu tăng chỉ một , cũng thể tranh tài một trận, chạy trốn cũng quá khó.” Y đành rõ hơn một chút.
Ôn Ninh:.............
Giờ thì tiểu cô nương hiểu , hòa thượng đang ngầm ám chỉ rằng nàng đang cản trở y đây mà.