Liễu Phàm cúi đầu cân nhắc một hồi, đó đầu về phía Từ Hàng am ở bên cạnh. Dù Ôn Ninh cũng là một cô nương tục gia, cùng với một đám Phật tu bọn họ như cũng chút nào.
Bạch Thiền sư thái:........
“A di đà Phật, nếu tiểu thí chủ chê thì thể cùng với nhóm ni cô của Từ Hàng am .”
Ôn Ninh gật đầu: “Cũng , cũng !”
Nhóm tiểu hòa thượng đột nhiên mất gạch vàng: ?????
Nhóm tiểu ni cô đột nhiên nhận gạch vàng: ?????
Quần chúng vây xem ù ù cạc cạc Ôn – gạch vàng – Ninh miếu hòa thượng và am ni cô ném tới ném lui: ?????
Thế nào, bọn thể tin đầu trọc ?
.... thôi, lẽ đúng là thể tin đầu trọc.
Ôn Hiệp kéo Ôn Ninh sang một bên, nhỏ giọng hỏi nàng: “Mang đủ đồ ?”
Tiểu cô nương vội vàng gật đầu: “Sư phụ, yên tâm, con ngã một khôn hơn một chút là giỏi nhất mà.” Những gì thể mang theo thì nàng đều mang hết , Bách Túc sư điều phối mê độc mùi vị, buông tay liền tan , thể giấu ở trong cổ tay áo bất cứ lúc nào, còn cả nhóm tiểu sư thái của Từ Hàng am theo, đương nhiên là an .
Ôn Hiệp thấy nàng chuẩn chu đáo, thì cũng thêm gì nữa.
“Tự cẩn thận một chút.” Nàng dặn dò thêm một câu.
Ôn Ninh gật đầu, đuổi theo đội ngũ tiểu sư thái của Từ Hàng am—— Lần của Từ Hàng am tới cũng nhiều, nữ Phật tu ở Kim Thân kỳ cũng chỉ một , vẫn chỉ là Nhất Trọng mà thôi, hai còn đều ở cảnh giới Nhập Thiền.
Liễu Phàm một chút, vẫn cảm thấy lo lắng, liền với Vô Sầu ở bên cạnh : “Mấy các ngươi hãy cùng với bọn họ, thể chăm sóc lẫn .”
Vô Sầu nhập môn muộn hơn Vô Âm một chút, quan hệ giữa hai cũng vô cùng , vẫn luôn cảm kích sự sẵn lòng chữa trị cho Vô Âm của Ôn Ninh: “Đương nhiên sẽ trái lệnh của sư phụ.”
Vì Ôn Ninh trở thành thành viên duy nhất tóc trong đội ngũ đầu bóng loáng.
Nam Cung Trọng vẫn từ bỏ ý định, với Đạm Đài Minh Nguyệt ở bên cạnh : “Vận khí của Ôn tiểu tiên t.ử vô cùng , chính là Thiên Đạo ưu ái, các ngươi nhất định theo kịp nàng , ngàn vạn đừng cách quá xa.”
“Xin tuân lệnh sư phụ.” Đạm Đài Minh Nguyệt cúi đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-64-3.html.]
Các tông môn khác dặn dò riêng, thì bỏ qua một bên đề cập tới.
Để đảm bảo tà tu trộn , đoàn khi qua lối của bí cảnh trải qua quá trình xác minh phận, thì mới lượt tiến trong bí cảnh. Ôn Ninh chỉ cảm thấy như là xuyên qua dòng nước ấm áp dính , đợi đến khi sương mù dày đặc ở mặt tan , thì hiện một nhất phái non xanh nước biếc, suối chảy róc rách, chim hót líu lo.
Ôn Ninh:.......
Sao chỉ còn một nàng thế ?!
——
Bên ngoài bí cảnh, Đàm lão tổ còn đang bóp tay than thở vì thể tiến , thậm chí còn đầu hỏi Ôn Hiệp: “Nàng ở bên mang theo đan d.ư.ợ.c áp chế tu vi ?”
“..... Sao ngươi mang theo?”
“Thật đáng sợ, những thứ rẻ tiền thể nhặt, bao giờ thấy nàng từ bỏ.”
“Đừng nghĩ nữa,” Ôn Hiệp , “Ngươi là Hóa Thần kỳ , ăn đan d.ư.ợ.c thì cũng là Nguyên Anh kỳ, .”
“Đáng tiếc, đáng tiếc, thật đáng tiếc.” Đàm Cảnh Vân thở dài.
Gã thật là đau lòng mà, nếu gã thể thì nhất định chỉ ba thước quét sạch bí cảnh ....
Ngay lúc gã đang đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân, hề chút khí phách của một đại lão ở Hóa Thần kỳ thì một ảnh nhanh tới bên cạnh gã, ghé sát tai của gã gì đó.
Vẻ mặt của gã lập tức trở nên khó coi.
“Làm ?” Ôn Hiệp hỏi.
“Ở bên bờ suốt phía Nam, phát hiện một t.h.i t.h.ể da, hình như là một vị tán tu Kim Đan kỳ nào đó từng ghi tên ở đây với .” Sắc mặt của Đàm Cảnh Vân trở nên nghiêm túc dị thường, “Có hại , giả mạo để bí cảnh.”
Người ghi tên ở đây với gã, nhất định là dám ghi tên với ở đây.
Trong thiên hạ, Đàm Cảnh Vân gã ở hai đạo chính tà đều hoan nghênh, nếu dám đến ghi tên trong danh sách của gã ở đây mà g.i.ế.c giả làm tán tu... thì cũng chỉ những tu sĩ tà đạo mà thôi.
Mẹ nó, ngàn phòng vạn phòng mà vẫn còn để sót, rốt cuộc tránh thoát việc nghiệm như thế nào ?
Tay đang gảy Phật châu của Vô Âm đột nhiên khựng .
Y hỏi: “Ôn lão tổ, đan d.ư.ợ.c để áp chế tu vi ?”