Đàm Cảnh Vân ở bên ngoài bí cảnh tự nhiên gảy tinh bàn, tinh bàn và tính cách của gã vẫn bổ trợ cho như khi—— Lấy vàng làm bàn, ngọc châu làm tinh, khởi thừa chuyển hợp, là xu thế lớn của vũ trụ.
Trước mặt gã là một đám linh khí cực kỳ dày đặc, thậm chí còn xuyên qua những đám mây mù khuếch tán , thể thấy bên trong những ngọn núi xanh nhấp nhô.
“Chính là hôm nay.” Gã tra xét cả một ngày mới thu hồi linh bàn, cũng là với đám linh khí mặt , là với thuộc hạ ở phía , “Vận khí thật là mà, thấy bí cảnh tự nhiên thành hình.”
Bí cảnh tự nhiên thành hình cũng khác với bình thường tu tiên, cũng sống sót qua lôi kiếp, chỉ là lôi kiếp của bí cảnh tự nhiên dễ qua hơn nhiều so với tu sĩ. Linh khí của lôi kiếp mang đến sẽ luyện nó và khiến nó càng vững chắc hơn.
Phi thuyền của các đại môn phái đều đậu xung quanh bí cảnh tự nhiên, tạo một kết giới để tránh ảnh hưởng bởi lôi kiếp.
Quả nhiên một thời gian, kiếp vân bầu trời dần dần đè xuống, đây là đầu tiên Ôn Ninh thấy lôi kiếp, nhưng cũng là đầu tiên thấy lôi kiếp của bí cảnh, cũng kèm với những câu chất vấn của Thiên Đạo, chỉ đơn giản là vang dội mà thôi.
Ôn Ninh bịt tai: “Sư phụ, cái nổ trong bao lâu .” Bí cảnh cũng vất vả quá .
“Ta , bình thường mà thì càng nhiều đạo lôi kiếp thì cấp bậc của bí cảnh càng cao, mức độ vững chắc cũng càng .” Ôn Hiệp nhấp một ngụm , “Ta đang xem xét, e rằng với dáng điệu thì cũng đ.á.n.h đến cả buổi, con cứ kiên nhẫn đếm là sẽ thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-64-1.html.]
Ôn Ninh đành đếm theo tiếng sấm và ánh chớp để xem bí cảnh rốt cuộc chịu đến bao nhiêu đạo lôi kiếp... khi nàng đếm tới một trăm lẻ tám đạo lôi kiếp thì tiếng sấm ầm ầm cuộn cuộn cuối cùng cũng dừng , mà đó là tiếng mưa rơi rào rào. Nước mưa gột rửa sạch sẽ vết cháy đen so sấm sét giáng xuống ở lối của bí cảnh, chỉ để một cỗ linh khí trong suốt và sạch sẽ, tuyên bố rõ ràng bí cảnh thành hình và bức màn bí ẩn của nó sắp vén lên.
Một trăm lẻ tám đạo, con giờ từng .
Ôn Ninh khỏi nhíu mày, đầu Ôn Hiệp đang vẻ mặt nghiêm túc.
Ôn Hiệp cũng mơ hồ, dù nhiều năm như đây vẫn là đầu tiên nàng gặp một bí cảnh một trăm lẻ tám đạo lôi kiếp, chỉ riêng bước bắt đầu thôi cũng thể cho thấy sự khác biệt của nó.
Nàng trầm mặc một hồi, với Ôn Ninh: “Đồ nhi, theo .” Nàng dậy, lấy một cái hồ lô từ trong túi trữ , đó giẫm lên.
Ôn Ninh vội vàng nhảy lên, đó vững hồ lô.
Ôn Hiệp giẫm lên hồ lô thằng tới cửa của bí cảnh, nhưng thấy một đám tu sĩ vây quanh. Khâu Uyển Uyển là một trong các tu sĩ của Tiêu Dao cung, liếc mắt một cái liền thấy Ôn Ninh đang hồ lô, nhưng ngại Tô Ngưng Ngọc ở bên cạnh nên chỉ dám nháy mắt hiệu với Ôn Ninh mà thôi.
Tô Ngưng Ngọc liếc nàng một cái, Ôn Ninh đang ở lưng Ôn Hiệp, im lặng c.ắ.n chặt môi.
“Ôn lão tổ.” Nam Cung Trọng ôm quyền hành lễ với Ôn Hiệp, “Ta chờ Ôn lão tổ bước ngoài bí cảnh , chờ Đàm lão tổ lên tiếng.”