Đại điển kết đạo lữ của Ôn Ninh vốn là tính toán làm vô cùng đơn giản ở Tân Nguyệt Tông, tụ tập ở bên ăn bữa cơm gì đó, kết quả Ôn Hiệp làm lớn chỉ làm lớn, còn cho bộ Tu chân giới đều Vô Âm thành của Tân Nguyệt Tông
Ôn Ninh đoán sư phụ làm gì, hỏi, chỉ thể nhận một nụ đầy hàm ý của Ôn Hiệp.
Tuy nhiên, nàng đoán rằng lẽ là vì sư phụ cảm thấy thể để nàng thiệt thòi.
Đại điển kết đạo lữ ngày , lẽ là cho đại năng Xuất Khiếu kỳ Ôn Hiệp đủ mặt mũi, các môn phái Tu Tiên giới đều phái sứ giả mang theo lễ vật đây chúc mừng, tuy nhiên làm ghé mắt nhất trong đó, vẫn là hạ lễ đến từ sứ giả cung U Minh đưa lên —— hơn nữa hạ lễ , cũng Lạc Trần đưa tới, mà là Huy Dạ Ma Quân đưa tới.
Cẩn thận ngẫm , ma tu cùng tu sĩ Trung Châu trong tối ngoài sáng phân cao thấp nhiều năm như , khi Huy Dạ nắm quyền tuy rằng âm thầm mở rộng thế lực, nhưng cũng ít khi chủ động trêu chọc chính đạo, cô dễ dàng trầm mê sắc , thật là thể xem như —— nhưng cũng cần tình huống chính còn kém xa Ôn Hiệp, đắc tội Tân Nguyệt Tông, đưa tới hạ lễ cầu hòa, cũng là chuyện bình thường.
Trong lòng Ôn Hiệp đối với điều rõ ràng, nhưng phần hạ lễ , xuất phát từ lý do an , bà vẫn hạ lễ khi , khóa hộp kim cương.
Chuyện cũng bỏ qua đề cập tới.
Phần quan trọng nhất của đại điển kết đạo lữ, đương nhiên là hai vị kết làm tu sĩ đạo lữ.
Ôn Ninh một phượng bào đỏ thẫm, đầu đội mũ phượng, rèm châu che khuất mặt nàng, nàng đặt tay ở , từng bước một theo tiết tấu hỉ nhạc về phía Vô Âm đang chờ nàng ở đài thành lễ.
Trong lòng nàng giờ phút tràn ngập hạnh phúc, khỏi nhớ lúc quen Vô Âm —— từ một ý niệm bụng, đến lời hứa thầm kín, cuối cùng bộc bạch tâm ý, cảm tình của hai bọn họ lẽ coi là rộng lớn mạnh mẽ, giống như sơn tuyền, tế thủy trường lưu, ngừng đổi, róc rách róc rách, bao giờ kết thúc.
Trên Vô Âm mặc một lửa đỏ, càng khiến vẻ tuấn mỹ, vươn tay với tiểu cô nương trong lòng , tự thề với cùng nàng trải qua một đời một kiếp , đợi khi nàng đặt bàn tay với những ngón tay xinh lòng bàn tay , lập tức cùng nàng đến đài thành lễ.
“Ta Vô Âm, đối trời xanh, đối đất vàng, nguyện cùng Ôn Ninh trở thành đạo lữ, đời kiếp , vĩnh viễn phụ .” Hắn cầm lấy chén rượu đài thành lễ, hơn 120 năm đây là đầu tiên uống rượu, chút khẩn trương, đối mặt với Ôn Ninh, càng thêm khẩn trương.
Tuy nhiên, tuyệt đối thể để Ôn Ninh phát hiện .
Chỉ là ngay khi chén rượu dính môi, nếm —— cái vốn rượu thành lễ gì, chỉ là một ly rượu tiên lộ thế.
Vô Âm lộ gì cả, chỉ là an tĩnh uống xong “rượu thành lễ ” trong tay, đưa chén rượu cho Ôn Ninh.
Tân nương tiếp nhận chén rượu, rót đầy, cầm chén rượu : “Ta Ôn Ninh, nguyện ý cùng Vô Âm kết làm đạo lữ, đời kiếp , vĩnh viễn phụ , cả đời .”
Nói xong, cũng uống một cạn sạch ly rượu tiên lộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-118-2.html.]
Dưới đài thành lễ lập tức vang lên tiếng vỗ tay như sấm chớp. Ôn Ninh vỗ tay, vài con hạc giấy của Tân Nguyệt tông bay từ trời xuống kèm theo bao lì xì.
Những thứ đều là của cải mà nàng cực khổ lắm mới tích góp .
Còn về Vô Âm… lúc rời khỏi Từ Tế Tự trao trả bộ gia sản của cho Từ Tế Tự, ngoại trừ Niết Bàn và Khổng Tước Đại Minh Vương thôi. Hắn tiền đưa lì xì.
Vô Âm nàng, chỉ là đuôi mày vẫn đang suy nghĩ tại rượu thành lễ biến thành Tiên Lộ.
Phải rằng rượu thành lễ là do Ôn Hiệp chuẩn , dựa theo tính cách của Ôn lão tổ, đổi thành một ly tiên tửu mạnh là bình thường.
Trừ khi…
Lẽ nào là A Ninh của thương xót , lén lút đổi ?
Ôn Ninh giống như đang nghĩ gì, rụt rè mà một cái, bây giờ trông còn đáng yêu hơn : “Nghĩ linh tinh gì đó?”
“Phu nhân đau lòng vì ?” Vô Âm ghé bên tai Ôn Ninh, nhỏ giọng hỏi.
“Ta đau lòng vì nàng, nàng uống nhiều một chút, đến tối động phòng say đến ngốc luôn mới .” Ôn Ninh vươn tay chạm nhẹ mũi của Vô Âm, chớp mắt với : “Ta là đau lòng con của , trẻ con thể uống rượu, dù chỉ là một chút.”
Trẻ… con?
Vô Âm tên ngốc, nhưng từ lọt tai , mất một lúc lâu cũng phản ứng .
“Ừm… từ khi đến Côn Lôn, chỉ là giai đoạn phản ứng gì, nên ăn thì ăn nên ngủ thì ngủ. Cho nên để trong lòng mà thôi.” Ôn Ninh đặt tay lên bụng, : “Nói nha, theo họ của , họ Ôn.”
Vô Âm: “...”
Phải , phu nhân đúng, phu nhân cái gì cũng đúng.
Đến lúc , mà tự , Vô Âm cả một đời, cuối cùng cũng thua một .
Thua một cách cam tâm tình nguyện, vô cùng ngọt ngào.