[Xuyên sách] Sau khi thánh tăng trúng cổ - Chương 117.3
Cập nhật lúc: 2026-03-18 12:12:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghĩ đến đây, Ôn Ninh khỏi chút tự mãn - đó ngoan ngoãn lên pháp khí bay của trưởng thôn, pháp khí trông tuy nhỏ, nhưng bên trong thực khá rộng rãi, ba cũng vấn đề gì, khi lên pháp khí Vô Âm hỏi: "Trưởng thôn xuất thôn hai chúng , nhưng chỉ đến muộn hơn một đêm, hẳn là cách khác tắt?"
Tấm bản đồ mà đó trưởng thôn đưa cho hai bọn họ mô tả chi tiết đường tới Côn Lôn một thôn trại thể nghỉ . Vô Âm tính toán kỹ thời gian, nếu như trưởng thôn vẫn luôn theo sát hai họ khỏi thôn thì nhất định sẽ phát hiện, cho nên ông ở thôn Thanh Mộc ít nhất hai ngày hai đêm mới xuất phát.
Mà con đường Vô Âm lựa chọn là ngắn và nhanh nhất, cho nên nếu tới Côn Lôn và Ôn Ninh một đêm thì trừ phi trưởng thôn nghỉ ngơi, lên đường xuyên đêm, nhập bọn cùng với đám yêu thú thường kết bè kết lũ giữa đêm ở Côn Lôn thì mới thể làm .
"Ta nghỉ chân trong thôn." Trưởng thôn liếc mắt Vô Âm một cái: "Tiểu hoà thượng , tuổi tác ngươi lớn, tâm tư nhiều."
Vô Âm nhíu mày.
"Suy cho cùng là già ..." Trưởng thôn thở dài, phủi lớp tuyết dày đọng áo choàng của : "Năm đó lúc mới tới Côn Lôn còn thể c.h.é.m c.h.ế.t giao long hung ác, bây giờ thấy sói tuyết và chim chín đầu chạy trốn."
Như thì rõ ràng .
Đầu của giao long treo ở cửa thôn Thanh Mộc để hù doạ yêu thú hoá là do trưởng thôn c.h.é.m xuống.
Vô Âm cúi đầu: "Là vãn bối suy đoán bậy bạ."
Ngón tay che chắn kín mít của trưởng thôn khẽ run lên mấy cái, cũng lời gì khó , đầu thấy con vật nhỏ trắng như tuyết, mắt tròn mỏ nhọn mà Ôn Ninh đang nâng tay, lập tức hỏi: "Ngươi mang thứ gì lên pháp khí phi hành của ?"
Ôn Ninh hoang mang, một lúc mới để ý tới thứ mà trưởng thôn chính là con chuột ăn kho báu mà đang nâng tay, bèn nâng lên chĩa về phía trưởng thôn : "Chuột ăn kho báu đó, gặp ở núi Côn Lôn."
Trưởng thôn: "..."
Ông chợt lên, cũng vì cả che chắn kín mít nên thoáng qua cảm giác giống một cái cột trụ lớn, nhưng mà chuyện cũng thể thông cảm . Xương cốt ông nhiễm khí hàn, thời tiết núi Côn Lôn là trời đông giá rét, nếu che chắn kỹ lưỡng một chút thì với tình hình sức khoẻ của ông mà đúng là khổ chồng thêm khổ .
Trưởng thôn tới gần Ôn Ninh.
Tiểu cô nương đang ôm lấy con chuột ăn kho báu sợ sệt khẽ di chuyển .
Trưởng thôn tiếp tục áp sát Ôn Ninh.
Vô Âm định lên thấy trưởng thôn chỉ tay một cái, một sợi dây màu đỏ bay từ ngón tay của ông , sợi dây như thể linh hồn, cứ cuốn quanh con chuột tay Ôn Ninh.
Chuột ăn kho báu: "?"
"Chít..." Con vật nhỏ hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, trưởng thôn dùng sợi dây đỏ trói lấy, xách ở trong tay.
Ôn Ninh xanh mặt, lên định gi đó trưởng thôn dúi một bình rượu trong ngực, : "Rửa tay."
Ôn Ninh: "?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-117-3.html.]
Trưởng thôn nhịn nữa: “Đây chính là sư phụ ngươi dạy ngươi nhiều năm như ? Ai lũ chuột hoang mang từ bên ngoài đây loại độc gì, bệnh tật gì, côn trùng gì mà ngươi dám bắt chúng khỏi cơ thể ?”
Ôn Ninh: "?"
Trưởng thôn xong bèn lấy một cái chậu nhỏ từ trong túi cất đồ, rót đó một thứ chất lỏng sáng lấp lánh. Mặc dù pháp khí phi hành là kiểu hở đầu nhưng bên trong cũng lạnh lắm, tựa như một kết giới chống rét nào đó . Trưởng thôn tháo găng tay, đặt con chuột ăn kho báu "nhỏ bé, vô tội bất lực" trong cái chậu tắm rửa sạch sẽ một đợt, còn cưỡng ép tách miệng của con chuột đ.á.n.h răng cho nó, kiểm tra một lượt nang cơ má và cơ thể, cuối cùng cho con chuột một chú tẩy trần nhanh chóng lau khô bộ lông ướt nhẹp của nó.
Chuột ăn kho báu: "@_@"
Ôn Ninh: "?"
Một loạt thao tác của quá mức thuần thục, khiến Ôn Ninh kìm mà vỗ tay một cái.
Sau đó nhận một cái lườm từ trưởng thôn: "Hai các ngươi, rửa tay hết cho ."
Vô Âm tới bên cạnh Ôn Ninh, : "Xem thầy t.h.u.ố.c mắc bệnh sạch sẽ, thể lấy nàng làm chuẩn."
Ôn Ninh: "..."
Sư phụ còn từng làm một loạt thao tác như với T.ử Du cơ?
Nếu như T.ử Du rơi trong tay của trưởng thôn, chỉ e là vảy cũng sẽ ông cọ hết mất.
Pháp khí phi hành của trưởng thôn rơi thôn trang gần với núi Côn Lôn nhất, Ôn Ninh ôm lấy con chuột ăn kho báu lau chùi đến sắp trụi lông nhưng đổi cũng sạch sẽ, xót xa mà xoa lên đầu con vật nhỏ .
Ôn Ninh cuối cùng cũng cách nào từ bỏ thái dương hỏa tinh, nàng suy nghĩ vẫn với trưởng thôn: “Ta vẫn lên Côn Lôn tìm kiếm, rốt cuộc trong phương t.h.u.ố.c của trưởng thôn, chỉ còn một thái dương hỏa tinh là thành…”
“Phương t.h.u.ố.c đó dù thu thập đủ thì khả năng thành công cũng chỉ một phần mười, lão hủ từ bỏ từ lâu, ngươi cũng cần canh cánh trong lòng.” Nói , trưởng thôn lấy một viên đá quý màu đỏ rực trong suốt tựa pha lê từ trong túi trữ vật ném qua cho Vô Âm, Vô Âm giương tay đón lấy thì phát hiện đây chính là huyết ngọc tủy mà y phát hiện trong tủ bát của thôn trưởng. Đồng thời, thôn trưởng ném cho Ôn Ninh một túi trữ vật nhỏ: “Ở đây đều là những phương t.h.u.ố.c cổ truyền và phương t.h.u.ố.c cải tiến mấy năm nay sưu tầm , nhanh chóng cút về Trung Châu , đừng về nữa.”
Sau đó, kéo mặt nạ che mặt xuống, một gương mặt xinh nhưng ốm yếu xanh xao lộ biểu cảm cực kỳ chán ghét, đó là nét mặt của một ưa sạch sẽ kén chọn: “Tắm rửa cho con chuột của ngươi nhiều hơn một chút, loại chuột thu hút côn trùng.”
Chuột ăn kho báu: ???
Bảo bảo làm sai cái gì jpg.
Trưởng thôn soi mói như cũng khiến cho Ôn Ninh giận, bình thường tính tình của tiểu cô nương coi như cũng tệ, nhưng tên trưởng thôn thật sự khiến khác bực , ngay cả Phật cũng sẽ giận dữ, nàng mở miệng : “Lời của tiền bối sai , vãn bối nhận quà nên đương nhiên thể mặt dày làm gì cho tiền bối, nếu đó tiền bối - dù thu thập đủ phương t.h.u.ố.c đó thì khả năng thành công cũng chỉ một phần mười, nhưng, nếu thu thập đủ, thì một phần cũng đúng ?”
Trưởng thôn đang định thì thấy Ôn Ninh thế, lạnh: “Nha đầu , vẻ như từ nhỏ đến lớn ngươi gặp chuyện gì khiến ngươi suy sụp nên mới dám tự tin những lời như , đúng là nghé mới sinh sợ hổ.”
Hắn ở đây gần cả đời, nhiều năm như , đến thái dương hỏa tinh, ngay cả ngọn lửa cũng thấy, nàng mới tới nơi bao lâu mà dám nghĩ rằng sẽ tìm thái dương hỏa tinh ở Côn Lôn? Nàng thật sự nghĩ Côn Lôn là của nhà nàng ?