[Xuyên sách] Sau khi thánh tăng trúng cổ - Chương 115.2

Cập nhật lúc: 2026-03-13 12:46:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ôn Ninh lấy một cái bếp lò nhỏ từ trong túi trữ vật , bắt đầu nướng Tiên T.ử Bách Hợp mà trưởng thôn cho. Không bao lâu, củ của Bách Hợp tỏa mùi hương ngọt ngào, Ôn Ninh bất chấp việc phỏng, lấy chiếc đũa bạc bới chúng từ trong bếp lò , một luồng nóng bay lên, khiến Ôn Ninh cảm thấy bức tường băng bên cạnh cũng hun đến mỏng .

Tiểu cô nương kẹp Bách Hợp nướng lên thổi thổi, đưa trong miệng, vị mềm mại, ngon miệng lập tức tan trong miệng, vị ngọt thanh ở đầu lưỡi dần dần tràn ngập khoang miệng: “Ăn .” Nàng chia cho Vô Âm một nửa, đang quấn chiếc áo khoác lông ngỗng cạnh Ôn Ninh, cũng dùng đôi bao tay làm bằng vải sợi bông và sợi đay giơ Bách Hợp nướng bỏ trong miệng.

Hai mới ăn một nửa, Ôn Ninh tai thính, tiếng xào xạc từ bên cạnh, nàng lập tức đầu , ngờ tới một bóng dáng nhỏ trốn đống tuyết đập mắt, vật nhỏ thấy phát hiện, kêu “chít” lên một tiếng, đầu đập tường băng bên cạnh, dám giãy giụa, sợ tới mức lấy vuốt ôm lấy đầu, lăn xuống đất giả c.h.ế.t.

Ôn Ninh: “...”

Hình như diễn vụng đó.

Vô Âm liếc mắt, mỉm lắc đầu: “Nếu ngươi xem thì xem .”

Ôn Ninh liền lấy can đảm đến cạnh vật nhỏ , mặc dù là một con chuột nhỏ, nhưng cả trắng như tuyết, trông đáng yêu – thường những động vật bạch tạng đều đôi mắt màu đỏ, nhưng mà lúc Ôn Ninh thoáng nãy, nàng nhớ mang máng con chuột bạch nhỏ một cái đuôi ngắn và đôi mắt màu tím nhạt.

Ôn Ninh nâng chú chuột nhỏ lên, kỹ xung quanh, phát hiện xung quanh đống tuyết một cái hang chuột, lẽ vật nhỏ ngửi mùi thơm của Tiên T.ử Bách Hợp nên định nhân lúc ai đề phòng mà ăn trộm tí cho no bung đây mà. Kiểu như tên nhóc thật sự khó sinh tồn ở nơi đầy yêu thú như Côn Lôn, nhất là khi kiếm ăn dễ biến thành đồ ăn cho những yêu thú lớn mạnh khác.

Nghĩ đến đây, Ôn Ninh liền lấy gần nửa miếng Tiên T.ử Bách Hợp lò xuống, đặt cùng với chú chuột nhỏ ở cửa hang chuột: “Nhóc con, đồ cho ngươi ăn đây, ngươi cẩn thận một chút đó nha.”

Vật nhỏ trông cứ như chuột hamster, trắng như tuyết, đáng yêu, còn lông xù, mấy cô gái thích nhất.

Ôn Ninh xong liền bên cạnh Vô Âm, ăn một ít hoa bách hợp nướng và chút lương khô để thỏa mãn cơn đói, nhưng lâu . bên ngoài vang lên tiếng yêu thú gầm gừ.

Tiếng gầm giống như hổ và tiếng chim ưng thét dài từ từ tiến gần thể là hai con mãnh thú đang tranh chấp.

Ôn ninh vội vàng dậy. Vô Âm dang tay chặn nàng ở đằng , niết bàn nhanh chóng tản , đan thành một kết giới phòng hộ, bức tường tuyết đột nhiên phá vỡ, “thứ” tông tận mấy cái đầu dữ tợn. Một trong đó còn c.ắ.n đứt, m.á.u nhỏ mặt đất trắng như tuyết. Thứ đó cố gắng dậy, nhưng một cái móng vuốt khổng lồ từ bên ngoài vươn và ấn xuống n.g.ự.c nó.

Vô Âm cau mày kéo Ôn Ninh . Con chim khổng lồ chín đầu chặn hết lối của hang băng. Máu nhỏ xuống tuyết toát từng làn khói đen Vô Âm chắc chắn nên chạm đống m.á.u tươi . Liền kéo Ôn Ninh cùng qua một bên, nhưng con chim kỳ lạ vẫn tiếp tục phát những âm thanh quỷ dị, giống như tiếng kêu gào của nữ nhân, đang cố gắng dãy dụa để thoát khỏi móng vuốt khổng lồ đang giữ chặt nó.

Va chạm như , những khối nhũ băng trong động lượt rơi xuống, may mắn niết bàn của Vô Âm che chắn nên cái nào đập trúng hai .

lúc đột nhiên Ôn Ninh cảm giác chân thứ gì đang chui lên, nàng xuống thì thấy một con chuột trắng nhỏ đang kéo ống quần , nhảy lên nhảy xuống như biểu thị điều gì đó.

Phản ứng của Vô Âm so với Ôn Ninh còn nhanh hơn, lấy khổng tước vương , dùng sức đ.â.m , vách tường băng bên cạnh lập tức vỡ nát, lộ một cửa hang cao bằng một . kéo Ôn Ninh cùng trong.

Hang động hẹp và dài, vóc Vô Âm tương đối cao cho nên thể cúi xuống nắm tay ôn ninh để . Bên trong hang tối đen như mực, hai đành dựa ánh sáng của niết bàn để tiếp. Cũng may, con chuột nhỏ mắt tím lông trắng vẫn ở phía , bao lâu liền đến một khu đất trống.

Ôn Ninh cảm giác tầm mắt đột nhiên trở nên quang đãng, mặt là một gian rộng lớn, phát tia sáng giống như mặt trời chiếu sáng bộ hang động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-115-2.html.]

Không ngoài ý , nàng cảnh tượng tráng lệ và hùng vĩ mắt làm cho kinh ngạc.

Nàng tưởng rằng những kỳ cảnh bên trong Mân Long sơn đủ làm kinh ngạc. Nào bên trong núi Côn Lôn còn nơi tựa như thế ngoại đào nguyên chứ.

Vô Âm vươn tay nhặt con chuột mặt đất lên:”một khắc lòng của A Ninh kết thành mối thiện duyên .” Hắn lấy từ trong túi một viên linh thạch, đưa đến miệng tiểu gia hỏa. Con chuột nhỏ liền bưng lấy viên linh thạch, đôi mắt màu tím vẫn chằm chằm xá lợi phật bằng đá niết bàn.

Vô Âm vươn tay nhéo nhéo lỗ tai của nó: “Ăn linh thạch của ngươi , đừng nghĩ đến thứ khác.”

Chuột nhỏ vô cùng ủy khuất mà gặm linh thạch, tai cụp xuống bộ dạng như khô héo.

Ôn Ninh: …

“Đây là ... chuột ăn kho báu?”

Loại chuột ăn kho báu ưa thích ăn thiên tài địa bảo hơn nữa còn thích tích trữ bảo vật, vì hang của loại chuột chỉ cần lớn một chút sẽ tích trữ vô những bảo vật nhiều cầu mà . Trước giới tu chân nhiều loài vật , nhưng ...... .....

Sau , bởi vì hang động của bọn nó luôn nhân tu phá hoại nên lượng giảm nhiều.

Thảo nào nó niết bàn chảy nước miếng.

“Con chuột ăn kho báu vẫn trưởng thành, cho nên hang động của nó lớn lắm, bên trong cũng ko bảo vật nào hết.” Vô Âm đặt con chuột con lên vai Ôn Ninh, cất niết bàn , ngẩng đầu cột trời ở trung tâm hang động.

“A Ninh, nàng đó là gì ?”

Ôn Ninh: …

Theo như nàng suy đoán….

“Nơi mà là... trung tâm của núi Côn Lôn?”

Vô Âm xoa đầu nàng:” vẫn là A Ninh nhà vận khí .”

Ôn Ninh:...

Đừng, đừng khen nữa, nàng sẽ bay lên trời mất.

 

 

Loading...