[Xuyên sách] Sau khi thánh tăng trúng cổ - Chương 105.1
Cập nhật lúc: 2026-02-13 15:51:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Liễu Phàm xác nhận Ôn Ninh hề thương, thậm chí thể rằng thiếu một sợi tóc nào thì mới thở phào nhẹ nhõm—— Được , thể yên tâm , ít nhất thì sẽ Ôn Hiệp đ.á.n.h nữa.
Sau đó, ông mới chuyển sự chú ý sang đồ tôn và sư điệt của : “Vô Âm, Vô Sầu, Minh Triệt, ba lấy xá lợi d.ư.ợ.c sư Phật ?”
Minh Triệt chỉ làm nền nên quyết định im lặng theo dõi hai sư thúc của trình bày.
Vô Âm và Vô Sầu liếc , Vô Sầu ngoan ngoãn ngậm miệng , quyết định nhường cơ hội trình bày cho sư .
Vô Âm:......
Y thở dài, vươn đẩy Ôn Ninh qua: “Xá lợi d.ư.ợ.c sư Phật ở đây.”
Liễu Phàm: ?????
Đùa gì ? Sư điệt, con đang đùa cái gì ?
Vô Âm nghiêm túc ông , trả lời: “Con và Ôn thí chủ đến Tháp Lâm tự, lấy xá lợi d.ư.ợ.c sư phật, là hữu duyên.”
Liễu Phàm:.........
Ông thể hiểu từng từ Vô Âm , nhưng khi ghép một câu thì thể hiểu , đó ông tiêu hóa ý nghĩa của câu cả nửa ngày, Ôn Ninh với vẻ mặt vô cùng nặng nề.
Tiểu cô nương mặt vị Phật tu đức cao vọng trọng thì chút căng thẳng, nàng nâng mắt liếc qua ông một cái, đó nhanh chóng cúi đầu. Mặc dù Tu Chân Giới câu “Ai bảo vật nhận thì đó chính là hữu duyên với bảo vật”, nhưng điều cũng bao gồm một bảo vật ước định thuộc về một môn phái nào đó.
Xá lợi d.ư.ợ.c sư Phật vốn là báu vật thuộc về Phật môn từ hàng ngàn năm , hiện tại đột nhiên cũng nàng từ xuất hiện nàng chính là hữu duyên với xá lợi d.ư.ợ.c sư Phật, còn chiếm nó làm của riêng, cho dù là nàng cũng cảm thấy : “Nếu Liễu Phàm chưởng viện cảm thấy vãn bối nên giữ bảo vật của Phật môn thì A Ninh đồng ý...”
“Tiểu thí chủ.” Liễu Phàm chắp hai tay ngực, với Ôn Ninh: “Có bảo vật chính là hữu duyên. Lão nạp thấy thí chủ còn trẻ như trí lớn...”
“Dạ... Dạ?” Ôn Ninh ngơ ngác Liễu Phàm, ngờ Liễu Phàm đại sư dễ chuyện như , quả nhiên đúng như lời Phật t.ử , các trưởng bối của Từ Tể tự đều thấu tình đạt lý.
“Xuất gia ?” Liễu Phàm vô cùng chân thành đề nghị.
Ôn Ninh:...........
Tiểu cô nương lắc đầu nguầy nguậy.
“Không , .” Nàng : “Nếu vì xá lợi d.ư.ợ.c sư Phật thì thể trả cho Phật môn, đừng bảo xuất gia.”
Vô Âm:......
“Sư thúc, sư phụ thương quan trọng hơn.” Vô Âm ngắt lời của hai họ, đưa tay về phía A Ninh: “Đưa cho .”
Ôn Ninh vội vàng lấy xá lợi d.ư.ợ.c sư Phật từ trong túi trữ vật , cẩn thận đặt lên tay của Vô Âm, Vô Âm cầm xá lợi trong tay hành lễ bằng một tay với nàng, đó xoay về phía Phật tháp đại lưu ly.
Ôn Ninh thở phào nhẹ nhõm, với Liễu Phàm: “Liễu Phàm đại sư, thể cho mượn chim xanh của quý tự dùng một lát ?”
Nàng trở về an , bất kể thế nào cũng báo tin cho sư phụ mới .
Liễu Phàm gật đầu: “Minh Triệt, lấy chiếc lồng chứa chim xanh .” Ông vươn tay : “Ôn tiểu thí chủ theo .” Vô Âm lấy xá lợi d.ư.ợ.c sư Phật chữa trị cho Liễu Trần, bọn họ cũng thể để Ôn Ninh giữa sân nên ông đưa Ôn Ninh khách phòng nghỉ ngơi—— Vẫn là sương phòng, nơi mà Vô Âm từng ở đây, đó pha cho Ôn Ninh một tách Tiên Lộc, đặt xuống.
Dù tiểu cô nương cũng vô duyên vô cớ gặp nạn, chạy tới Tây Vực một hồi vì Từ Tể tự bọn họ nên chỉ chuẩn Tiên Lộc cho Ôn Ninh mà còn mang tới cho nàng món bánh hạch đào chỉ ở Từ Tể tự.
Ôn Ninh c.ắ.n một miếng thấy Minh Triệt mang lồng nhốt chim xanh đến.
Chim xanh tuy gọi là “Chim xanh” nhưng là “chim” thật sự, mà là một loại pháp bảo thể dùng để truyền âm, linh lực đưa trong “hạch” của chim xanh, nó thể ghi âm giọng của một và truyền cho khác. Ở Tu Chân Giới, gần như tông môn nào cũng một vài con chim xanh dùng để truyền tin.
Ôn Ninh vội vàng lau bụn bánh hạch đào ở miệng, bóp nát một viên linh thạch thượng phẩm truyền linh lực trong chim xanh, như pháp bảo trông giống hệt “Chim xanh” Tây Vương Mẫu dùng để truyền tin trong truyền thuyết, nó nghiêng đầu chờ tiểu cô nương lên tiếng.
Ôn Ninh suy nghĩ một chút, trong đầu nàng muôn vàn suy nghĩ, rõ ràng nhiều lời , cũng mấy ngày nay sự phụ lo lắng, chỉ là nàng , hàng ngàn lời chỉ biến thành một câu: “Sư phụ, sư , sư tỷ, trở về ... vẫn khỏe.” Sau đó nghẹn , thể thêm gì nữa.
Chim xanh nghiêng đầu nàng, vì hồi lâu tiểu cô nương gì nữa nên ngầm hiểu nàng xong , đó vỗ cánh bay ngoài cửa sổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-105-1.html.]
“Ấy...” Tiểu cô nương kêu lên một tiếng, đổ về phía , chắc chắn rằng chim xanh bay mất nữa thì tiếc nuối xuống: “Vẫn xong...”
Thôi , chuyện của nàng và Vô Âm cũng nên thảo luận ở trong chim xanh, nàng đích với sư phụ mới .
“Tiểu thí chủ cần buồn phiền, mấy ngày sư phụ của thí chủ tới Từ Tể tự, chắc hẳn bây giờ gần đến Phiền thành .” Liễu Phàm an ủi : “Đến lúc đó thầy trò hai sẽ gặp mặt trực tiếp, đơn giản.”
Lúc Ôn Hiệp tới Từ Tể tự, ông vô cùng hoảng.
Hiện tại, trái tim của ông trở lồng n.g.ự.c nên cảm thấy Ôn Hiệp hề đáng sợ một chút nào cả.
ở bên khác, Vô Âm mang xá lợi d.ư.ợ.c sư Phật tiến bảo tháp lưu ly, ánh sáng chói lọi của xá lợi d.ư.ợ.c sư Phật, sắc mặt của Liễu Trần từ từ lên, ông mở mắt t.ử của , cau mày: “Vô Âm, tu vi của con...”
Vô Âm khoanh chân xuống mặt Liễu Trần: “Chuyến đến sa mạc lớn nhiều phức tạp, nếu sư phụ chịu lời của t.ử bất tài thì Vô Âm sẽ bẩm báo chi tiết cho .”
Liễu Trần y, ông là một Phật tu ở cảnh giới Đại Thừa, “Tuệ nhãn” của Phật tu ở cảnh giới Đại Thừa thể thấu trời đất, thức tỉnh tâm ma, ông dùng “Tuệ nhãn” để quan sát Vô Âm, thấy y tâm ma nào cả, cũng dấu hiệu nhập ma, nhưng tu vi trực tiếp vượt qua mấy tiểu cảnh giới, gần như đạt đến cảnh giới Chuẩn Đại Thừa.
Liễu Trần nhướng mày, phát hiện chuyện cũng hề đơn giản.
Trước đó Vô Âm ngưng tụ tượng xá lợi Phật bằng đá thành Phật châu “Niết bàn” làm pháp khí bản mạng, theo lý mà thì vốn thể pháp khí bản mạng nào khác, hoặc là chuyển sang con đường kiếm tu—— nhưng Liễu Trần y lúc , dấu hiệu của việc song tu—— Lấy kiếm làm xương, làm tính; Phật làm linh, làm mệnh.
Càng nguy hiểm hơn là... Liễu Trần y——
“Vô Âm, con phá giới .” Liễu Trần t.ử tư chất tuyệt vời của , thậm chí còn thấy một chút bóng dáng của Liễu Duyên sư năm đó ở y , hai cứ như chồng chéo lên , đó tách .
Vô Âm chắp tay ngực, quỳ xuống mặt lão hòa thượng.
“Vâng, sư phụ, t.ử phá giới .”
Y quỳ xuống mặt Liễu Trần, dập đầu xuống đất, bên trong bảo tháp đại lưu ly, pháp đương trang nghiêm, nhưng mặt y chút hối hận nào—— Nếu thấy hối hận, thì y chất vấn hết đến khác.
Chư thiên Thần Phật một .
Lục đạo chư ma một .
Bản y một .
Quá tam ba bận.
Y gì, và tuyệt đối hối hận.
Liễu Trần cúi đầu, vươn tay đặt lên đầu t.ử của : “Thôi , đây là kiếp của con.”
Vô Âm vẫn cúi đầu, nhắm mắt: “Nếu thì thế gian kiếp ngọt như đường như chứ?”
Tay của Liễu Trần run mạnh một cái.
Hiện tại ông dường như hiểu một chút tại lúc sư phụ tức giận buồn bã như . Thế nhưng, dù thì ông cũng là sư phụ.
“Vô Âm, con nghĩ kỹ một chút.”
“Nếu vẫn ở trong chùa, thì đến Giới Luật Viện nhận một trăm giới côn, phạt nhốt xuống hồ nước lạnh năm mươi năm.”
Ông dừng một chút, :
“Nếu ở trong chùa nữa thì nhận ba trăm giới con, trục xuất khỏi Từ Tể tự, vĩnh viễn xuất hiện ở Phiền thành nữa.”
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])