“Đẹp Thật Đấy!” Lục Hơi Hơi Thốt Lên Một Tiếng Cảm Thán.
Đặng Tư Dao gật đầu, ánh mắt sáng rực vạn ngọn đèn ở phía đối diện.
Hong Kong lúc là một đô thị quốc tế, còn nội địa thì ? Vừa mới qua ngưỡng đủ ăn đủ mặc. Khoảng cách hai bên bờ ngày càng lớn, tâm tư phát triển của dân cấp bách lắm .
Điền Hỉ chằm chằm pháo hoa trời, nhỏ giọng với Hứa Lão Lục: “Hong Kong thật phát triển. Nếu chúng cũng thể qua đó làm công thì quá. Tớ thể xây một căn nhà, về cưới vợ.”
Cậu vẫn còn quá nghèo, nếu tiền thì lo tìm vợ.
Hứa Lão Lục gật đầu cho lệ: “Sau sẽ cơ hội.”
Anh nghiêng đầu về phía Đặng Tư Dao, vẻ mặt cô bình tĩnh, chằm chằm pháo hoa mà những tòa nhà cao tầng đối diện. Ai mà sống một cuộc sống chứ. Tư Dao chắc cũng ở nhà lầu nhỉ.
Xem xong pháo hoa, bộ trở về.
Không ít trẻ tuổi đều bàn tán về sự phồn hoa của Hong Kong. Có ít cũng cùng cảm khái như Điền Hỉ.
Ngày hôm , mùng một Tết, Hứa Lão Lục sự đồng ý của Đặng Tư Dao, mua một ít tôm he và tôm hùm đến nhà Hồ Lão Tam biếu quà.
Con tôm hùm lớn, một con nặng hơn một cân, thành ý tràn đầy.
Hồ Lão Tam còn đặc biệt giữ ở nhà ăn cơm.
Đến mùng hai Tết, đây là ngày con gái lấy chồng về nhà đẻ.
Hứa Lão Lục vui vẻ như . Sáng sớm ủ rũ mặt mày.
Đặng Tư Dao chú ý cũng khó: “Anh ? Trông vui gì cả.”
Hứa Lão Lục thở dài: “Hôm nay về nhà đẻ.”
Đặng Tư Dao hiểu , nhà cô ở xa, tiện về, chắc là về nhà . Vì thế cô bảo làm chút đồ ăn mang về nhà ăn Tết.
“Hay là em cùng nhé?” Mặc dù cô và Hứa Lão Thái cãi , nhưng Đặng Tư Dao cảm thấy vẫn nên giữ thể diện. Đi một chuyến cũng .
Hứa Lão Lục cần suy nghĩ mà từ chối ngay: “Thôi, một về là .”
Đặng Tư Dao cũng miễn cưỡng.
Hứa Lão Lục làm bánh hạch đào và thanh gạo nếp như , sợ vì chuyện mà cãi . Anh đặc biệt làm một ít bánh tai mèo và mứt bí đao.
Khi xách hai túi đồ ăn đến cửa, Hứa Lão Thái cũng gì thêm.
Ngược , chị cả của Hứa Lão Lục là Hứa Kiến Hà hừ hừ: “Lão Lục, mày còn đường về ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-qua-70-lao-cong-vua-dep-trai-vua-dinh-nguoi-cau-toi-thuong-yeu/chuong-82.html.]
Lúc Hứa Lão Lục kết hôn, dĩ nhiên cũng mời họ hàng.
Vốn dĩ Hứa Kiến Hà cũng để trong lòng, nhà nhiều đất, ba cũng thiếu tiền, Lão Lục ở rể thì cứ ở. Không ngờ về, kể lể vợ của Lão Lục quá đáng đến mức nào.
Đưa cho đám trẻ con ít đồ ăn vặt mà cô cũng thấy thiệt, còn bắt Lão Lục về múc một bát mì.
Hứa Lão Lục và Hứa Kiến Hà chênh đến mười tuổi, thể là do chị một tay chăm sóc từ nhỏ đến lớn. Nói là chị gái, nhưng thực cũng chẳng khác gì . Phải khi còn nhỏ lớn xuống đồng làm việc, Lão Ngũ, Lão Lục, Lão Thất và Lão Bát đều do Hứa Kiến Hà chăm sóc.
Hứa Lão Lục chút sợ chị cả , nhưng cảm thấy làm gì sai, cho nên chỉ ngượng ngùng một thoáng ưỡn thẳng lưng : “Em ngày nào cũng thể gặp ba mà.”
Anh đặt đồ ăn lên bàn, với Hứa Lão Thái: “Mẹ, đây là Tư Dao bảo con mang về.”
Hứa Lão Thái lườm một cái: “Hôm nay là Tết, nó là con dâu mà đến nhà một chuyến ? Anh rể mày còn đến thăm bà già một cái đấy.”
“Mẹ. Tư Dao cũng đến, nhưng cũng tính nó thẳng thắn, nhỡ hai vì chút chuyện nhỏ mà cãi . Con kẹt ở giữa khó xử lắm, thôi thì đừng đến thì hơn.”
Hứa Lão Lục về phía Hứa Kiến Hà: “Chị cả, chị đưa bọn trẻ đến ?”
“Không. Chị chồng về , bà nội giữ chúng nó ở nhà tiếp khách.”
Hứa Kiến Hà gõ gõ bàn: “Lão Lục, chị cả mày, con vợ mày hiếu thuận với trưởng bối, cũng thương cháu trai cháu gái, phẩm hạnh của con dâu như là .”
Hứa Lão Lục nhàn nhạt : “Chị cả, chị hiểu tình hình thì đừng bừa.”
Anh kể từ đầu đến cuối chuyện xảy hôm đó.
Ai ngờ Hứa Kiến Hà bênh nhà, trong lòng chị ba là nhà, em trai cũng là nhà, em dâu gả cho em trai thì hiếu thuận với ba chồng, đối với cháu trai cháu gái.
Đặng Tư Dao cho đồ ăn mà chỉ cho một tí tẹo, keo kiệt bủn xỉn: “Còn là thanh niên trí thức thành phố lớn đến nữa chứ. Chẳng hào phóng chút nào.”
Hứa Lão Lục nhàn nhạt : “Chị về mang theo thứ gì ?”
Anh liếc mắt một vòng bàn.
Hứa Kiến Hà chỉ bàn: “Những thứ đều là chị mang đến đấy.”
Hứa Lão Thái cũng hùa theo: “Chị cả mày hiếu thuận lắm. Mang về hai mảnh vải, đủ cho tao với ba mày may một bộ quần áo. Còn hai gói bánh ngọt, hai gói bánh hạch đào và hai chai rượu, hiếu thuận hơn mày nhiều.”
Hứa Lão Lục nhàn nhạt : “Chị cả gả cho thành phố, ăn lương thực cung ứng, em bằng chị .”
Anh liếc rể. Vẻ mặt đối phương cũng lắm, rõ ràng vì đưa những thứ mà rể ít cãi với chị cả.
“Mày là con trai, vốn dĩ nên ở nhà hiếu thuận với ba . Mày ở nhà, còn gả . Gả thì thôi, mày chẳng thứ gì cả. Mày như là đúng.” Hứa Kiến Hà bắt đầu kiếm chuyện.
Hứa Lão Lục trả lời mà về phía chị hai: “Chị hai ?”
Chị hai mím môi, cúi đầu: “Em . Em là nhà quê.”