Nhìn thấy thần sắc mặt Vân Sanh, tim Âu Vĩnh Hạo thót một nhịp.
Trước ở trường Gia Dục, luôn dẫn đầu trêu chọc và nhạo cô.
Lúc đó cảm thấy gì, nhưng giờ nhớ , chỉ hận thể về quá khứ để tự bóp c.h.ế.t chính !
"Là hiểu chuyện, sai . Cô tha thứ cho ?"
Âu Vĩnh Hạo đột ngột hạ thấp giọng, Vân Sanh bằng ánh mắt khẩn cầu.
Đồng thời, trong lòng Âu Vĩnh Hạo còn dâng lên từng trận khủng hoảng.
Anh sợ Vân Sanh chuyện cũng từng ngầm đồng ý việc thận.
Nếu quả thực như , liệu còn bất kỳ cơ hội nào mặt cô nữa ?
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Âu Vĩnh Hạo dám nghĩ sâu thêm nữa.
Hiện tại, nhất định giữ , tương lai thể gấp bội đối xử với cô để bù đắp cho những lầm phạm , chỉ cần cô chịu ở bên cạnh .
Quyết định xong, Âu Vĩnh Hạo tiếp tục đề tài nữa.
Anh cầm thìa múc một miếng cháo đưa tới bên môi Vân Sanh.
Thấy cái thìa chìa , Vân Sanh trực tiếp mặt chỗ khác, từ chối phối hợp.
Rốt cuộc, sự kiên nhẫn của Âu Vĩnh Hạo cũng tiêu tan sạch sành sanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-nhanh-ta-dua-my-mao-khien-nguoi-biet-vay-chang-lam-the/chuong-187.html.]
Anh trực tiếp húp miếng cháo đó miệng , buông bát xuống, một tay kéo tuột Vân Sanh lòng.
Hắn cúi đầu phủ lên đôi môi đỏ mọng của cô, định dùng cách cưỡng chế để mớm cháo sang.
Vân Sanh liều mạng mím chặt môi để toại nguyện, đôi tay ngừng tát tới tấp mặt đàn ông.
Chỉ trong chớp mắt, Âu Vĩnh Hạo lĩnh vài cái tát đau điếng.
Cho đến khi cảm giác Vân Sanh sắp nghẹt thở, mới nới lỏng tay , buông cô giường.
Vừa tự do, Vân Sanh liền nghiêng sang một bên nôn khan liên tục.
Nhìn thấy hành động của cô, sắc mặt Âu Vĩnh Hạo nháy mắt trở nên xanh mét, nhưng nhanh đó bày bộ dạng cợt thiếu đánh, ác liệt :
"Nếu cô chịu ăn cơm hẳn hoi, thì cứ thế mà nuôi cô."
Nghe xong lời , Vân Sanh lau miệng, trừng mắt giận dữ kẻ mặt.
Dáng vẻ mỹ nhân tức giận cũng làm lòng rung động đến thế, Âu Vĩnh Hạo vờ tiến tới như hôn cô nữa.
Vân Sanh vội vàng túm lấy chăn che kín mặt, miệng kêu lên:
"Tôi tự ăn!"
Thấy dáng vẻ "đáng yêu" của Vân Sanh, tâm trạng Âu Vĩnh Hạo lên hẳn, bật :
"Ha ha, xuống nhà ăn chờ cô. Phải xuống ăn đấy nhé, bằng sẽ lên tận nơi đích cùng cô ăn."