Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Hân lạnh lùng đáp: "Cậu rằng chính vì mải tìm thận cho Vân Tường nên mới để Âu Vĩnh Hạo sơ hở mà cướp !"
"Được, cứ cho là vì cô mà thể mặc kệ Tường Nhi, nhưng còn tình em nhiều năm của chúng thì ? Cậu định vì cô mà gây gổ với các em ?"
"Là Âu Vĩnh Hạo, với tư cách là em, cướp của !!"
Giọng Mộ Hân đột ngột cao vút kèm theo tiếng thở dốc nặng nề, thể thấy đang thực sự tức giận đến cực điểm.
Phải mất một hồi lâu mới bình tâm , tiếp: "A Tư, Vân Sanh thực sự quan trọng với . Cậu giúp tìm Âu Vĩnh Hạo ."
Trước lời thỉnh cầu hiếm hoi của Mộ Hân, Phó Thừa Tư cũng dịu giọng .
"Được , sẽ cùng tìm ."
Sau khi gác máy, Phó Thừa Tư cửa phòng phẫu thuật của Vân Tường.
Anh nhíu mày, ánh mắt phóng xa xăm, rõ đang suy tính điều gì.
Mặc kệ Mộ Hân bên ngoài đang nổi điên tìm , Vân Sanh kể từ khi đưa tới biệt thự của Âu Vĩnh Hạo nhốt trong phòng ngủ chịu ngoài.
Bất kể ai đến gọi cô cũng đều giữ thái độ thờ ơ, ngay cả cơm tối cũng buồn ăn.
Điều khiến Âu Vĩnh Hạo tức đến nổ mắt.
Mỹ nhân là do "mời" về, mà lạnh lùng với như thế, mặt một cũng khó, thể chứ!
Âu Vĩnh Hạo cảm thấy lòng tự trọng của đang khiêu khích, cơn giận trong lòng tích tụ đến mức đáng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-nhanh-ta-dua-my-mao-khien-nguoi-biet-vay-chang-lam-the/chuong-185.html.]
thực tế, chính cũng nhận rằng, sự tức giận đó phần lớn bắt nguồn từ nỗi đau buồn và hụt hẫng.
52
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Âu Vĩnh Hạo đang điên cuồng đập cửa phòng Vân Sanh.
Anh rốt cuộc nhịn hết nổi , Vân Sanh liên tục hai ngày khỏi cửa, cũng chẳng chịu ăn một hạt cơm nào bụng.
"Mở cửa! Tôi đếm đến ba, nếu sẽ phá nát cái cửa !"
"Một!"
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
"Hai!"
Vân Sanh vẫn hề phản ứng.
Thực chất cô chỉ là quá chán ghét tên Âu Vĩnh Hạo , thấy mặt !
Những cảnh tượng dẫn đầu bắt nạt nguyên chủ vẫn còn rõ mồn một trong tâm trí, cô chỉ cần thấy bản mặt đó là thấy phiền lòng.
"Ba!"
Dứt lời, ngay đó là một tiếng "Rầm" thật lớn, Âu Vĩnh Hạo trực tiếp tung một cước đá văng cánh cửa xông thẳng trong.
Vân Sanh giường lưng về phía cửa, tỏ vẻ thờ ơ.
Thêm đó, việc hai ngày ăn uống khiến cơ thể cô thực sự chút suy nhược, đến nỗi lười chẳng buồn xoay .