Tiêu Khả Tình đầu óc choáng váng, mơ màng mang theo một tia nũng nịu : “Ta… nổi, ngươi thể ôm ?”
“Ta là ai?”
“Ngươi là, ngươi là… ngươi là tên trộm mà!”
Lục Đình bất đắc dĩ một tiếng, ôm cô tới bên ghế, để cô lên đùi , hai mặt đối mặt.
Lúc Lục Đình mới thể rõ những sợi lông tơ nhỏ mặt Tiêu Khả Tình, lẽ là trời sinh lệ chất, mặt cô thấy một lỗ chân lông nào, nhẵn nhụi tinh tế như trứng gà bóc vỏ, do uống rượu nên gò má hồng nhuận say.
Lục Đình chăm chú dáng vẻ ngây thơ khi say rượu của Tiêu Khả Tình, nhẹ giọng : “Ta tên trộm, là Lục Đình.”
Tiêu Khả Tình nháy mắt như đang suy nghĩ, lắc lắc đầu, càng thêm choáng váng, đó đột nhiên duỗi tay nhéo nhéo mặt Lục Đình, nước mắt nữa chảy xuống, nức nở : “Ngươi… ngươi mới Lục Đình, là đại tra nam, cẩu nam nhân.”
Lục Đình vẻ mặt bất đắc dĩ, lau nước mắt cho cô, dỗ dành: “Được, Lục Đình, nữa .”
Thấy Tiêu Khả Tình nghẹn ngào thành tiếng, sợ làm ồn đến Tiêu Tuấn Kiệt ở phòng bên cạnh, đành dùng miệng chặn môi cô , học theo cách cô hôn , cạy mở môi răng cô, đầu lưỡi lặng lẽ trượt miệng cô, tham lam hấp thụ thở của cô, dùng sức thăm dò từng ngóc ngách của cô.
Mãi đến khi Tiêu Khả Tình vỗ vỗ vai , mới lưu luyến rời mà buông cô , thấy cô mặt mày đỏ bừng, thở hổn hển, : “Đồ ngốc, thở chứ, nữa.” Môi Lục Đình bao phủ lên, nhẹ nhàng ngậm lấy đôi môi đỏ kiều diễm ướt át của cô.
Hắn ôm lấy eo cô, những nụ hôn vụn vặt từ môi cô chuyển sang gò má, phảng phất như đem cô xoa thể , để cô vĩnh viễn thuộc về .
Trong bầu khí ấm áp và lãng mạn , nhịp tim hai dần dần đồng bộ, phảng phất như cả thế giới.
Không hôn bao lâu, Lục Đình buông trong lòng .
Tiêu Khả Tình ánh mắt mê ly, bĩu môi, thở hổn hển : “Sao buông , ngươi buông ? Để dựa một lát, buồn ngủ quá.” Bất mãn chép chép miệng.
Lục Đình ôm cô cho cô lộn xộn, về phía cô nhóc trong lòng dựa vai ngủ .
Lục Đình hít mạnh một ngụm khí lạnh: “Ngươi đây là mạng của mà!”
Lục Đình bế cô lên nhẹ nhàng đặt lên giường, đắp chăn mỏng cho cô, thuận thế ở mép giường, dung nhan kiều diễm ướt át khi ngủ của cô, trong lòng dâng lên một cỗ áy náy và đau lòng.
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô, đầu ngón tay lướt qua làn da tinh tế của cô, cảm nhận nhiệt độ của cô.
Nhìn về phía đôi môi sưng của cô, em hôn như !
Lại nghĩ tới tiêu chuẩn chiều cao mà cô nhóc , tiếng: “Rất cảm giác.”
Hắn cầm lấy giấy bút bàn bắt đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-96.html.]
Lục Đình chuẩn về nhà thì đột nhiên dừng bước, đầu về phía chai rượu bàn.
Cũng thể để cô nhóc uống rượu như , ba chai rượu bộ tịch thu mang .
Hắn bế ba chai rượu lên định , dừng bước, ánh mắt dừng chiếc túi xách đựng rượu.
Hắn nhấc túi xách lên, cẩn thận xem xét, ba chai rượu trong tay, túi xách, trầm tư một lát, liếc đang ngủ say giường, mới đặt túi xách lên bàn, ôm ba chai rượu rời .
Lục Đình về đến nhà, liền vội vàng tắm nước lạnh, mới thể bình nội tâm gợn sóng, giường nghỉ ngơi, trằn trọc khó ngủ, chỉ truyền đến tiếng trầm thấp, đêm nay mất ngủ.
Giữa trưa, ánh mặt trời chiếu thẳng mắt Tiêu Khả Tình đang ngủ say, kích thích đến mức cô thể tỉnh giấc khỏi giấc mộng , cô nhíu mày, dường như còn đang lưu luyến cảnh trong mơ dứt.
Cô híp mắt, cố gắng thích ứng với ánh sáng chói mắt đột ngột.
Trong mộng cô và Lục Đình vô cùng mật bên , hôn đến khó rời khó bỏ, cảm giác đó phảng phất vẫn còn quanh quẩn bên môi.
A… ha hả… còn làm xuân mộng nữa, thảo nào đều mộng là trái ngược.
Ngay đó, cô nhíu mày dậy, hai tay bất giác xoa xoa cái đầu trướng đau khi say rượu, trong ánh mắt lộ một tia mệt mỏi.
Cầm lấy ca tráng men bàn, uống một .
Cố gắng hồi tưởng cảnh tượng tối qua, đột nhiên trong đầu như hiện hình ảnh Lục Đình đến phòng cô.
Trong giây lát, tim đập nhanh hơn, nữa dùng sức xoa xoa huyệt thái dương, cô……… hình như cưỡng hôn Lục Đình……… còn sờ cơ bụng của ……
Đây hẳn là mộng ?
Phần 45
Ừm, đúng, là mộng, cô thể cưỡng hôn Lục Đình , thể nào, là xuân mộng.
Cô dám tin mà lắc đầu, cố gắng xua những ý nghĩ hoang đường khỏi đầu.
Lại uống hết nước trong ca tráng men, dần dần tư duy của cô càng ngày càng rõ ràng, đưa tiền, lấy rượu, đưa kẹp tóc, hôn môi, sờ cơ bụng, cảnh tượng như phim điện ảnh hiện lên trong đầu, rõ mồn một…………
Nhìn về phía tiền, vòng cổ, kẹp tóc bàn, chỉ là thấy rượu .
Lại cẩn thận lên, cô phát hiện bàn một tờ giấy.
Cô nghi hoặc cầm lấy tờ giấy, chỉ thấy đó dùng chữ mạnh mẽ hữu lực : “Nghỉ ngơi cho , uống rượu nữa, chờ về giải thích, Lục Đình.”
A…… cô hét lên một tiếng, cả phảng phất như sét đ.á.n.h trúng, trong lòng một mảnh hỗn loạn, điên …… cô thật sự điên mất !