Phần 34
Thẩm Lương chào hỏi cảnh sát, gặp Tiêu Khả Tình một chút, hy vọng họ thể tha thứ cho vợ .
Thẩm Lương liền dẫn họ đến phòng thẩm vấn bên phía Tiêu Khả Tình.
Thẩm Lương đầu tiên chào một cái theo đúng tiêu chuẩn quân đội, giọng điệu thành khẩn : “Sư trưởng Tiêu, thật xin , là quản lý nhà của , gây tổn thương cho hai .”
Lưu Tiểu Hồng thấy Tiêu Khả Tình và Lục, cảm xúc lập tức mất kiểm soát, bất chấp tất cả mà tiến lên một bước, quỳ thẳng xuống mặt Tiêu Khả Tình, nước mắt tuôn như suối.
Lục Đình thấy , lập tức chắn Tiêu Khả Tình, ánh mắt lạnh như d.a.o găm chằm chằm cô .
Lưu Tiểu Hồng lóc : “Thật xin , cũng vì tin lời đồn nên mới làm , cầu xin các tha thứ cho , dám nữa.”
Mẹ Lục chồng , vẻ mặt phẫn nộ : “Ông xã, chính là làm hại Ca Cao, thể tha thứ cho họ, quá đáng ghét.”
Tiêu Quốc Vĩ lúc toát vẻ uy nghiêm của quân nhân, lạnh lùng : “Doanh trưởng Thẩm, vợ , là doanh trưởng lâu năm, nhà sẽ bỏ qua cho con gái , để xem xem bỏ qua cho nó như thế nào.”
Thẩm Lương , sợ đến toát cả mồ hôi lạnh, vội vàng giải thích: “Sư trưởng Tiêu, là do quản lý gia đình, mới để cô ăn bừa bãi, chuyện đó ạ.”
Tiêu Quốc Vĩ quát lớn: “Đến cả gia đình còn quản xong, gì đến chuyện cầm quân đ.á.n.h giặc.”
Nói xong, ông chuyển mắt sang Đoàn trưởng Chu bên cạnh, giọng điệu lạnh lùng cứng rắn : “Đoàn trưởng Chu, chuyện xảy ở địa bàn của , giao cho trực tiếp xử lý.”
Thẩm Lương mồ hôi lạnh túa , xem con đường binh nghiệp của đến hồi kết.
Đoàn trưởng Chu: “Vâng.”
Cuối cùng, Tiêu Quốc Vĩ nắm tay con gái, lạnh lùng liếc bọn họ một cái, sải bước ngoài.
Cục trưởng theo , đuổi theo bước chân của Sư trưởng Tiêu và , : “Hay là ở cục ăn bữa cơm đạm bạc hẵng !”
Tiêu Quốc Vĩ: “Không cần, hy vọng bên cục cứ làm việc theo đúng quy định, mau chóng trả trong sạch cho con gái .”
“Được, nhất định sẽ mau chóng làm xong.” Cục trưởng .
Tiêu Quốc Vĩ với con gái: “Ăn trưa ? Chắc đói lắm ! Đi, ba đưa con ăn cơm.”
“Ba, con đói, cảnh sát mang cơm cho con và dì Lục ạ.”
Tiêu Quốc Vĩ lúc mới yên tâm gật đầu.
Một đám đến chỗ đậu xe, Tiêu Quốc Vĩ lạnh lùng liếc Lục Đình đang ở một bên.
Sau đó chuyển mắt, ánh mắt sắc bén trừng Tiêu Tuấn Kiệt, trong giọng mang theo sự trách cứ và nghiêm khắc: “Về sẽ xử lý con , xem con chăm sóc em gái thế nào.”
Mỗi một chữ đều như búa tạ giáng lòng Tiêu Tuấn Kiệt và Lục Đình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-73.html.]
Tiêu Khả Tình lắc lắc cánh tay Tiêu Quốc Vĩ làm nũng: “Là con bảo cần lo, ba đừng trách trai, càng xử lý , ạ?”
Tiêu Quốc Vĩ dáng vẻ làm nũng của con gái, cưng chiều : “Được.”
Tiêu Tuấn Kiệt em gái che chở như , trong lòng càng cảm thấy áy náy.
Lục Đình trong lòng ngũ vị tạp trần.
Tiêu Quốc Vĩ về phía Lục Diệu Huy: “Lão Lục, vất vả cho ông chạy một chuyến ! Sắp đến giờ cơm tối , đồ ăn ở nhà ăn bộ đội cũng khá ngon đấy, , mời ông một bữa ở nhà ăn!”
Lục Diệu Huy : “Được.” là một lão cáo già.
Tiêu Quốc Vĩ chuyển mắt Đoàn trưởng Chu: “Đoàn trưởng Chu cùng luôn, cũng mời một bữa.”
Đoàn trưởng Chu : “Được.”
Tiêu Quốc Vĩ chính là cho trong bộ đội Tiêu Khả Tình là con gái ông, cái gì mà xuất nghèo khó, khắp nơi lẳng lơ với đàn ông, những lời đồn đó sẽ tự sụp đổ.
Một đám đúng giờ cơm nhà ăn, lúc nhà ăn đầy binh lính và một ít nhà trong khu gia binh.
Đi đầu là Tiêu Quốc Vĩ nắm tay con gái Tiêu Khả Tình .
Tức thì tất cả đều dừng động tác ăn cơm, ngây họ, chủ yếu là thời đại dắt tay ở bên ngoài ít càng ít.
Hơn nữa dạo bộ đội sắp diễn tập quân sự, ai cũng hai vị sư trưởng từ quân khu Đế Đô đến, nên càng thu hút ánh mắt của .
Ai cũng đang đoán mà Sư trưởng Tiêu từ Đế Đô đến đang nắm tay là ai.
Còn đoán ? Đây con gái thì thể nào giải thích , trông giống Sư trưởng Tiêu.
Tiêu Khả Tình từ khi xuyên đến đây vẫn là đầu tiên thấy nhiều lính như , kiếp cô cũng chỉ thấy TV, lòng đầy hiếu kỳ.
Cô ngó nghiêng trái , quét mắt các lính, xem đến hoa cả mắt.
Trai trong bộ đội đúng là ít, nào nấy tư thế hiên ngang.
Trong lòng khỏi bắt đầu bình phẩm, ừm, trai, cơm dính cả lên mặt kìa, oa, , cũng trai quá, oa… oa… chịu nổi, trai đều bộ đội thu hết .
Tiêu Tuấn Kiệt và Lục Đình vẫn luôn chú ý đến Tiêu Khả Tình, đương nhiên bỏ qua ánh sáng hưng phấn trong mắt cô.
Ánh mắt Lục Đình tối sầm , bỗng nhiên, tức đến bật , tiến lên một bước chặn tầm mắt đang loạn của Tiêu Khả Tình, : “Muốn ăn gì? Anh lấy cho em.”
Tiêu Khả Tình vốn đang xem vui vẻ, kết quả điều, chắn cô kín mít, cô còn xem thế nào nữa?
Vốn dĩ đang giận , nếu một gương mặt yêu nghiệt họa thủy, cũng sẽ gặp tai bay vạ gió.
**