Lục Đình tay mắt lanh lẹ, một phen kéo tay Tiêu Khả Tình , nhẹ nhàng giật một cái liền vững vàng ôm cô trong lòng. Một mùi hương u lan thoang thoảng vị táo từ rượu quẩn quanh nơi chóp mũi.
Tiêu Khả Tình chỉ cảm thấy trời đất cuồng, môi cô vô tình lướt qua má Lục Đình, đó cả ngã lên đùi .
Một tay cô vô thức quàng lên cổ Lục Đình, tay thì nắm chặt lấy tay . Tim cả hai đập thình thịch, dường như tăng tốc ngay khoảnh khắc .
Ánh mắt giao giữa trung, thời gian như ngưng đọng .
Lục Đình cúi đầu giai nhân trong lòng, ánh mắt tràn ngập nhu tình và sủng nịch.
Giờ phút , cách giữa họ gần trong gang tấc, đều thể cảm nhận thở và nhịp tim của đối phương, như một lực lượng vô hình kéo họ gần .
Ngón tay cái Lục Đình nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay Tiêu Khả Tình, cảm nhận ấm và mạch đập của cô.
Lục Đình đôi môi Tiêu Khả Tình, vô thức cúi đầu xuống, tiến gần cô. Tiêu Khả Tình cũng vô thức đón nhận, ngay khoảnh khắc môi hai sắp chạm , từ trong bếp truyền tiếng của Tiêu Tuấn Kiệt: “Lục ca, đợi tay ông khỏi , cũng đến lượt ông rửa bát đấy.”
Bỗng chốc, Tiêu Khả Tình tỉnh táo , cô nhẹ nhàng đẩy Lục Đình , dậy.
Cô cảm thấy hai má nóng bừng, tim đập loạn nhịp, vội vàng tìm một cái cớ để thoát khỏi cục diện hổ .
Cô nhẹ nhàng c.ắ.n môi.
“Ừm…… Cái đó… Em uống nhiều, em nghỉ đây.” Tiêu Khả Tình bước nhanh về phòng .
Tiêu Khả Tình đóng cửa , dựa lưng cửa, hiển nhiên vẫn hồn sự tiếp xúc mật bất ngờ .
Vừa nãy hình như cô vô tình hôn lên má , mà đó cũng định hôn môi cô ? Hình như cô cũng hôn đáp , cứ thế mà làm theo bản năng.
Cô chút ảo não vỗ vỗ đầu , trách bản tiền đồ như , thời khắc mấu chốt mất lý trí, sắc dụ dỗ.
Suy nghĩ Tiêu Khả Tình bay loạn, trong lòng dâng lên những cảm xúc phức tạp. Cô lắc đầu, vỗ vỗ má, khẽ thì thầm: “Uống nhiều quá, uống nhiều quá , chỉ thể là trai em gái thôi, nghĩ nhiều.”
Vẫn là nên nhanh chóng về nhà thôi, thể ở đây thêm nữa, cô sợ sẽ vết xe đổ của nguyên chủ.
Mà Tiêu Tuấn Kiệt dường như hề nhận màn nhạc đệm nhỏ của hai , vẫn đang bận rộn trong bếp.
Lục Đình đưa tay sờ lên má, đúng chỗ Tiêu Khả Tình hôn trúng, trong lòng thầm tiếc nuối. Suýt chút nữa là thể nếm thử xem rượu vị táo mùi vị gì, nhất định nếm thử cho kỹ.
Lục Đình theo bản năng cúi đầu xuống quần , phát hiện nơi đó vô thức dựng lên một túp lều nhỏ, một luồng khô nóng mạc danh dâng lên trong lòng.
Anh thầm may mắn, còn may là Tiêu Khả Tình thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-50-su-co-say-ruou-va-phan-ung-cua-luc-dinh.html.]
Anh nhanh chóng điều chỉnh hô hấp, cầm lấy cốc nước Tiêu Khả Tình để , ngửa cổ uống cạn một , như mượn dòng nước mát lạnh để dập tắt ngọn lửa vô danh trong lòng.
Trong khoảnh khắc, cánh tay truyền đến cảm giác đau đớn, cơn đau từ từ tăng lên, mồ hôi lạnh túa .
Tiêu Tuấn Kiệt liền thấy phản ứng của Lục Đình, xuống bên cạnh an ủi: “Đau đớn qua chính là sự tái sinh, nhịn một chút là qua thôi, nhanh lắm!”
Tiêu Tuấn Kiệt ở bên cạnh lải nhải ngừng, Lục Đình cũng cảm thấy ồn ào.
Cảm giác đau đớn dần tan biến theo thời gian trôi , đôi mắt Lục Đình cũng từ từ mở .
Tuy nhiên, khi định dậy thì phát hiện tỏa từng đợt mùi khó ngửi, khiến khỏi cau mày.
Một lớp dầu nhờn bao phủ khắp làn da, làm cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Mồ hôi thấm ướt bộ quần áo, chỗ thương cánh tay áo sơ mi trắng càng là m.á.u đen bẩn thỉu.
Anh hít sâu một , viên t.h.u.ố.c nhỏ lợi hại thật.
Tiêu Tuấn Kiệt bịt mũi : “Mau tắm , ông còn hôi hơn lúc nhiều.”
Thực hai uống nước linh tuyền xong bộ dạng đều na ná , kẻ tám lạng nửa cân.
Lục Đình cũng chịu nổi bộ dạng như quỷ của , vội vàng về phía phòng tắm.
Tiêu Tuấn Kiệt hô to: “Nhớ ngâm trong bồn tắm đủ nửa tiếng đấy.”
Lục Đình từ phòng tắm bước với một sảng khoái, các vết thương lớn nhỏ đều hồi phục như lúc ban đầu, cứ như từng thương, cảm giác tràn trề sức mạnh.
Trong lòng thầm nghĩ, hiệu quả của viên t.h.u.ố.c nhỏ dường như vượt xa tưởng tượng của , hơn nữa hình như còn tăng cường thể lực.
Mùi khó ngửi do vết thương và độc tố thải biến mất , đó là một thở tươi mới.
Tiêu Tuấn Kiệt thấy Lục Đình từ phòng tắm , mặt lộ nụ hài lòng.
Anh đến mặt Lục Đình, vỗ vỗ vai bạn : “Nhất định đừng để ông khỏi hẳn, em gái gặp bất cứ rắc rối nào, ông hiểu ?”
Tiêu Tuấn Kiệt còn giả vờ tiếc nuối : “Đáng tiếc viên t.h.u.ố.c cũng dùng hết .”
Lục Đình gật đầu: “Tôi sẽ bảo vệ cô .”
Tiêu Tuấn Kiệt: “Muộn , mau về .” Anh còn sớm gian của em gái chơi đây!