Lục Đình mở mắt, bóng dáng bận rộn của Tiêu Khả Tình, trong mắt lộ một tia ôn nhu, cũng chuẩn dậy ăn cơm.
Tô Hoa Nhài bọn họ đối thoại, cũng bắt ánh mắt của Lục Đình. Chỉ thấy Tiêu Tuấn Kiệt gọi cô là , chẳng lẽ đây chính là đối tượng hứa hôn từ bé của Lục Đình mà cô đồn ?
Cũng may Lục Đình thích cô , còn trốn cô ba năm trời, lúc Tô Hoa Nhài mới yên tâm đôi chút. Chỉ là khi nào bọn họ mới từ hôn đây!
Tiêu Khả Tình : “Hầm canh cá, gà con hầm nấm, nộm dưa chuột, giá đỗ xào.”
Tiêu Tuấn Kiệt ngây ngô: “Muội, ăn mà nước miếng chảy ròng ròng .”
Bày xong đồ ăn, đưa phần cho Hạ Dương, cô ngẩng đầu với Lục Đình: “Lục ca, ăn cơm thôi.”
Lục Đình khẽ gật đầu, nhận lấy thìa và đũa Tiêu Khả Tình đưa bắt đầu ăn. Mỗi ăn đồ ăn tiểu nha đầu làm đều mang cho sự kinh hỉ.
Tô Hoa Nhài một bên thấy cảnh , trong lòng cực kỳ khó chịu. Tại Lục Đình ăn cơm cô nấu? Không là thích cô !
Cô nghiến răng nghiến lợi, thầm thề nhất định làm cho bọn họ từ hôn. Lục Đình chỉ thể là của cô .
Nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, cô về phía Tiêu Khả Tình, mỉm : “Chào cô, cô là em gái Tiêu doanh trưởng ? Tôi là bác sĩ của bệnh viện , tên là Tô Hoa Nhài.”
Đây chính là nữ chính trong nguyên tác, quan phối của Lục Đình. Tiêu Khả Tình từ trong sự kinh ngạc hồi phục , trả lời: “Chào cô! Tôi là em gái Tiêu Tuấn Kiệt, Tiêu Khả Tình.”
Tô Hoa Nhài mỉm : “Nhìn Đình ca ăn cơm cô nấu, chắc hẳn thời gian qua đều là cô chăm sóc . Tôi học tập ở bên ngoài, hôm nay mới về. Cảm ơn cô chăm sóc, thời gian qua cô cũng vất vả . Cơm chiều cần cô mang tới nữa , cô cũng nên nghỉ ngơi cho khỏe.”
Tiêu Khả Tình khóe miệng nhếch lên một nụ lạnh. Đây là tới tuyên bố chủ quyền với cô ?
Còn gọi “Đình ca” ngọt xớt, hai sợ là sớm tằng tịu với ! Cẩu nam nhân, vẫn là nên sớm lấy ngọc bội thì hơn.
Tiêu Khả Tình lộ thanh sắc đáp: “Được thôi!”
Một đóa một đóa hoa đào, thật đúng là ít. Cũng may từ hôn, bằng mà chịu đủ.
Lục Đình Tô Hoa Nhài đưa cơm cho , liền vội vàng từ chối: “Bác sĩ Tô, cần cô đưa , ăn thế là lắm .” Tiểu nha đầu nấu ngon như , mới thèm ăn cơm khác nấu.
Tô Hoa Nhài nhẹ giọng : “Đình ca, , em chỉ là nấu cơm cho thôi mà. Cơm chiều em sẽ đưa tới, em quấy rầy ăn cơm nữa nhé!” Nói xong, đợi Lục Đình mở miệng nữa, cô nhanh chóng xoay rời khỏi phòng bệnh, sợ từ chối.
Tiêu Khả Tình lạnh giọng với Lục Đình: “Lục ca, khi xuất viện phiền đưa ngọc bội cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-35-doi-lai-ngoc-boi.html.]
Lục Đình giọng điệu thanh lãnh xa cách của cô, trong lòng khỏi căng thẳng. Tiểu nha đầu giận ?
Tiêu Tuấn Kiệt hì hì trêu chọc: “Huynh , xem sắp uống rượu mừng của , chúc mừng! Chúc mừng!”
Sắc mặt Lục Đình nháy mắt trở nên âm trầm như mực, hung hăng trừng mắt Tiêu Tuấn Kiệt: “Cậu bớt hươu vượn .”
Tiêu Tuấn Kiệt nhún vai, vẻ mặt vô tội.
Câu tiếp theo của Tiêu Khả Tình giống như một thanh kiếm sắc bén đ.â.m thẳng tim Lục Đình: “Tôi cũng cảm thấy hai xứng đôi. Anh sớm đưa ngọc bội cho ! Anh cũng lớn tuổi , đừng để lỡ dở thì .”
Đôi mắt thâm thúy như hồ nước của Lục Đình trong nháy mắt như băng hàn ngàn năm bao phủ, lạnh lẽo đến mức làm rét mà run.
Nói xong, trong lòng Tiêu Khả Tình mới cảm thấy thoải mái. Nhanh chóng lấy ngọc bội, nam chính là của nữ chính, loại đàn ông đào hoa quá nhiều rắc rối, cô mới dây xem náo nhiệt !
“Ca, em gọi điện thoại báo bình an cho ba đây. Chiều nay em qua, đưa cơm chiều em sẽ đến.” Chủ yếu là cô làm chút sốt thịt băm gửi về nhà.
Lục Đình bóng lưng Tiêu Khả Tình rời , trong lòng ngũ vị tạp trần.
Hắn tiểu nha đầu hiểu lầm quan hệ giữa và Tô Hoa Nhài. Lại cô nhắc đến việc lấy ngọc bội, sâu trong nội tâm dâng lên một sự tình nguyện mãnh liệt.
Khi thấy đàn ông khác ý đồ tiếp cận cô, thể chịu đựng , thậm chí còn bày mưu tính kế chi Kiều Quân.
Giờ khắc , Lục Đình thể thừa nhận, thích Tiêu Khả Tình mất .
Tiêu Khả Tình khỏi bệnh viện, đưa cơm cho tên cẩu nam nhân nữa cô cũng thấy nhẹ nhõm. Nam chính nữ chính sớm muộn gì cũng về bên ? Nghĩ thông suốt , cô nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng.
Vốn định gọi điện cho nhà, nhưng nghĩ giờ ba chắc về, dứt khoát đợi lúc đưa cơm chiều gọi.
Thời đại cũng chẳng gì giải trí, cô quyết định về khu gia binh.
Vừa về đến nơi, cô tình cờ gặp Dương Lan ở nhà bên cạnh. Chỉ thấy Dương Lan bưng một rổ rau xanh, chậm rãi tới.
“Tiêu Khả Tình, đây là cải thìa nhà chị tự trồng, chị cố ý mang qua cho em một ít.”
Tiêu Khả Tình vội : “Dương Lan tỷ, thế ngại quá, bao nhiêu tiền ạ? Để em gửi chị!”
Dương Lan oán trách: “Nói cái gì thế, đều là của nhà trồng , chị thể lấy tiền của em chứ! Mau cầm lấy.” Trong ánh mắt cô lộ sự chân thành.