Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 324: Huấn luyện đặc biệt

Cập nhật lúc: 2026-03-02 05:10:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9zsdfgSisU

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Thành , trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống, : “Được, nhớ kỹ, vẫn là em trai , nếu sớm thấy cô , cũng sẽ những lời đó.”

Lục Đình cởi áo khoác , cởi áo len xuống.

Lục Thành thấy thế, tức khắc chuông cảnh báo vang lên, lông tơ dựng thẳng, ấp a ấp úng : “Em, em so đo với , em... em đây là làm gì!”

Lục Đình nữa gật đầu : “ , tha thứ cho , đây là ba năm trở về , còn kiểm tra thủ hiện tại của , xem thụt lùi , nhanh chóng cởi áo, nếu cởi thì sẽ cởi giúp đó.”

Lục Thành vội vàng xua xua tay : “Em, cần kiểm tra nữa, thụt lùi , làm là đối thủ của em .”

Lục Đình kéo tay áo lên: “Ồ, thụt lùi thì càng luyện, nhanh lên, cởi sẽ tay đó.”

Lục Thành thấy tư thế của Lục Đình, thể tránh khỏi, lòng quyết, bắt đầu cởi quần áo.

Trong miệng còn lẩm bẩm: “Em, em nhẹ tay thôi, thật sự thể so với em tham gia quân ngũ .”

Hai sân, triển khai tư thế.

Lục Thành tay , một cú đ.ấ.m thẳng về phía Lục Đình.

Lục Đình nhếch môi, nhẹ nhàng né tránh, thuận thế thả chậm động tác tay mới xuất kích, hướng về phía cánh tay Lục Thành.

Lục Thành linh hoạt chợt lóe, thành công tránh thoát, nhếch môi , cũng thụt lùi bao nhiêu.

Ngươi tới mấy hiệp , Lục Thành dần dần thể lực chống đỡ hết nổi.

Lục Đình nhanh chóng xuất kích, đ.á.n.h cánh tay , thì cũng là đá đùi .

Lục Thành thở hổn hển, liệt đất : “Em , đánh, đ.á.n.h nữa.”

Lục Đình nào thể buông tha , túm dậy, liền vung tay lên .

*Thằng em thật sự hiểu , làm thể ứng chiến, thể cứ thế mà đ.á.n.h trắng .*

Lục Đình đ.á.n.h : “Cú đ.ấ.m đ.á.n.h vị trí , mới thể làm đau, gây tật , học ?”

Lục Thành đánh, còn thể gì, em trai chính là như dạy , nếu đoán sai, phía khẳng định chính là chân.

Quả nhiên, Lục Đình một chân tiếp một chân đá Lục Thành: “Xem kỹ ? Phải đá như , tốc độ nhanh, cứ dùng sức lực mà đá, sẽ , trai của , lúc mới dùng ba phần lực đạo.”

Lục Thành đau đến mồ hôi lạnh ròng ròng, nếu là dùng mười phần lực, thể thấy Diêm Vương, c.ắ.n răng vội vàng : “Tôi học , cần dạy nữa.”

Lục Đình : “Như , ba năm cũng dạy , thụt lùi quá giống lời , học cho , trai thì mới dạy , tiếp tục .”

Lục Đình tiếp tục dạy, cho đến khi Lục Thành xụi lơ mặt đất, thế nào cũng bò dậy nổi, Lục Đình lúc mới thu tay .

Lục Đình thở một : “Nhà bao cát ? Về nhà liền dùng những gì dạy cho mà luyện tập, ngoài dáng mập ít, mỗi ngày đều rèn luyện, đừng nghĩ lười biếng, tháng sẽ kiểm tra .”

Lục Thành từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, nên may mắn một em trai làm đoàn trưởng .

Lục Đình , vài bước dừng : “Lát nữa đến phòng , bôi t.h.u.ố.c cho , nếu sợ ngày mai dậy nổi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-324-huan-luyen-dac-biet.html.]

Lúc , dì Lục kéo Lục Diệu Huy đến, hai liếc mắt một cái liền thấy Lục Thành liệt mặt đất.

Hai vợ chồng đồng thời liếc mắt một cái con trai mặt đất, trong phòng.

Dì Lục lớn tiếng : “Nhanh lên, như cá c.h.ế.t mặt đất làm gì, nhanh chóng bảo em trai ngươi bôi t.h.u.ố.c cho ngươi .”

Trước đầu tiên thấy con trai thứ hai em trai đ.á.n.h đến vết thương chồng chất, nàng thực sự đau lòng thôi.

Sau phát hiện con trai thứ hai thể cũng càng ngày càng , ít bệnh, thể cường tráng ít, lúc đó mới dụng ý của con trai út, bọn họ ở nhà khi, cách một đoạn thời gian liền diễn một màn, nàng hiện tại cũng là thấy nhiều trách.

Lão gia t.ử trong tay cầm bình giữ ấm trở về, liếc mắt một cái liền thấy cháu nội mặt đất, tiến lên qua, hai tay chắp lưng, khom lưng xem xét: “Sao vô dụng như chứ, một nào thể tranh đua .”

Lục Thành c.ắ.n răng bò dậy, phản bác : “Hắn trường kỳ ở bộ đội, con thể so sánh ?”

Lão gia t.ử hừ lạnh một tiếng phòng: “Đồ vô dụng.”

Cùng lúc đó, Tiêu Khả Tình phòng trai, về việc khi kết hôn làm để tránh Lục Đình phát hiện gian.

Tiêu Tuấn Kiệt nghiêm túc : “Chỉ cần em dùng, đều sẽ phát hiện, chúng đều là lính trinh sát xuất , em cảm thấy em thể giấu mắt và mắt ? Muốn cũng đơn giản, dùng thì .”

Tiêu Khả Tình nhíu mày : “Như ? Em thể nào vì kết hôn mà hạ thấp tiêu chuẩn sinh hoạt của chứ!”

Tiêu Tuấn Kiệt dặn dò: “Sau em cũng ít dùng đồ vật trong gian của em cho , hiện tại thì , nhưng mà tìm vợ thì , chỗ đây em yên tâm, sẽ cho bất cứ ai.”

Tiêu Khả Tình suy nghĩ một lát : “Nếu em dùng là đồ mua từ Cảng Thành về, sẽ tin ?”

Tiêu Tuấn Kiệt: “Cho dù lúc đó tin, cũng sẽ nhanh lộ tẩy, căn bản là mua những thứ em dùng đó, hơn nữa Lục Đình và đều quen ở Cảng Thành, nếu đoán sai thì tiền trong ngân hàng của Lục Đình chính là kiếm ở Cảng Thành, tìm hỏi một chút là ngay, đừng dùng, hết thích nghi với đồ vật của niên đại thì hơn.”

Tiêu Khả Tình lắc đầu, lấy đồ ăn từ gian , cô thì thể làm , nhưng thể nào dùng quen đồ dùng sinh hoạt của niên đại .

Lúc cô thật sự cảm nhận ý nghĩa chân chính của một câu , từ nghèo thành giàu dễ, từ giàu về nghèo khó.

Cô cũng nghĩ vì kết hôn mà hạ thấp tiêu chuẩn của .

Không nghĩ thì dứt khoát nghĩ nữa, dù thời gian kết hôn còn tới, cô chuẩn về phòng của , đến cửa dừng , sang trai: “Thích thì nhanh chóng hành động .”

Nói xong, cô khỏi phòng, về phòng của .

Tiêu Tuấn Kiệt về phía cửa, vài giây , mới thu hồi ánh mắt.

Còn Kiều San San bên giường ký túc xá, vẫn đang suy nghĩ ngày mai làm đối mặt với Tiêu Tuấn Kiệt, làm gì khoác áo cho cô, làm gì giúp cô thu thập .

*Thật sự rung động,* cô vội vàng nhắm mắt , lắc đầu, *thật hy vọng giờ khắc thể đem Tiêu Tuấn Kiệt khỏi đầu thì .*

*Rung động, đặc biệt là khi bảo vệ cô, dáng vẻ khí phách đó.*

Lúc , liền giọng La Tú Hồng lắm: “Dương đoàn trưởng cô ngày mai trong đoàn, cùng chúng cùng hết làm công tác tuyên truyền.”

“Được, cô mấy ngày ?” Kiều San San hỏi.

La Tú Hồng chút kiên nhẫn lớn tiếng : “Ta mấy ngày, dù cũng là vài ngày là .”

Loading...