Vậy còn hỏi ý kiến nàng làm cái quái gì?
là cái đồ đàn ông đáng c.h.ế.t! Nàng hậm hực dạo chỗ khác.
Vẻ mặt giận dỗi của Kiều San San đều thu hết tầm mắt Tiêu Tuấn Kiệt, nhịn mà bật . Không chỉ hung dữ mà tính tình còn chẳng chút nào.
Tiêu Tuấn Kiệt trả tiền xong, giơ tay đồng hồ, giờ qua rạp chiếu phim là . Hắn nhanh chóng tìm thấy Kiều San San, bảo nàng thể xem phim .
Hai lúc mới đạp xe đến rạp chiếu phim.
Thời gian chuẩn xác, Tiêu Tuấn Kiệt tới thấy Lục Đình đang đeo một cái sọt lớn lưng. Hắn nhịn trêu chọc: “Cái dáng của với cái sọt chẳng ăn nhập gì cả. Vừa mua đồ, bỏ sọt của luôn cho tiện.”
Kiều San San xuống xe chạy tìm Tiêu Khả Tình, tiện tay lấy món quà chuẩn tặng nàng.
Tiêu Tuấn Kiệt hỏi: “Sọt của định để ?”
Lục Đình đáp: “Chỗ bán vé , đưa cho hai hào là họ trông giúp ngay.” Hắn cầm lấy món đồ Tiêu Tuấn Kiệt đưa qua, tò mò hỏi: “Cái gì đây?”
“Hai chiếc khăn quàng cổ. Tặng và em gái.”
Lục Đình : “Chỉ mua hai chiếc thôi ?”
Tiêu Tuấn Kiệt gật đầu: “ ! Chứ còn mua mấy chiếc nữa?”
Lục Đình Tiêu Tuấn Kiệt bằng ánh mắt như kẻ ngốc, đó "chậc" một tiếng: “Tôi , là kẻ trì độn trong chuyện tình cảm là ngốc thật đấy?”
Tiêu Tuấn Kiệt nhíu mày: “Nói năng cho hẳn hoi xem nào.”
Lục Đình liếc về phía Tiêu Khả Tình, lúc hai cô gái đang mải chuyện nên thấy bọn họ. Hắn thu hồi tầm mắt, nếu đây em thì thật sự chẳng buồn quan tâm. Hắn thở dài : “Cậu cảm thấy đối xử với Kiều San San khác ?”
Tiêu Tuấn Kiệt sang thẳng mắt Lục Đình: “Khác chỗ nào?”
Lục Đình khẳng định chắc nịch: “Cậu thích Kiều San San .”
Tiêu Tuấn Kiệt ngơ ngác Lục Đình: “Không đời nào. Nếu thích thì chính ? Hơn nữa cô hung dữ bỏ xừ, chẳng dịu dàng chút nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-308-luc-dinh-ra-tay-giup-do-anh-vo-tuong-lai.html.]
Lục Đình dặn dò: “Tôi cho , đợi đến lúc kẻ khác theo đuổi mất thì cứ việc hối hận cả đời !” Nói xong, sải bước về phía rạp chiếu phim.
Tiêu Tuấn Kiệt lắc đầu, thể nào, chẳng lẽ thích ai mà chính rõ ?
Lục Đình gửi sọt cho nhân viên bán vé với giá hai hào, đó bắt đầu mua đồ ăn vặt. Nghĩ đến việc em của là một kẻ khờ khạo trong tình cảm, quyết định giúp một tay, đồ ăn vặt món nào cũng mua hai phần.
Mua đồ xong, mới tới hội quân với . Lục Đình đưa một tấm vé cho Kiều San San: “Của cô đây.”
Kiều San San nhận lấy: “Cảm ơn , ngày mai sẽ gửi tiền vé cho .”
Lục Đình đưa một tấm vé cho Tiêu Tuấn Kiệt, đồng thời nhét luôn đống đồ ăn vặt tay , quên dặn: “Mấy thứ đều là con gái thích ăn đấy.”
Nói xong, sang nắm tay Tiêu Khả Tình trong. Tiêu Khả Tình trao cho trai một ánh mắt đầy ẩn ý.
Tiêu Tuấn Kiệt ghế vé, đống đồ ăn vặt trong tay, liền đưa hết cho Kiều San San bên cạnh .
Lục Đình cố ý bảo nhân viên bán vé xếp chỗ của họ tách . Hắn và Khả Tình ở tận phía trong, còn Tiêu Tuấn Kiệt và Kiều San San ở phía bên , xuống là thấy đối phương.
Tiêu Tuấn Kiệt nhanh chóng tìm thấy chỗ , xuống dáo dác tìm em gái nhưng thấy . Hắn bật dậy, lúc mới phát hiện em gái tít bên . Hắn ngay là Lục Đình giở trò quỷ, đành hậm hực xuống.
Kiều San San cũng nhanh chóng tìm vị trí. Thấy Tiêu Tuấn Kiệt ngay bên cạnh, nàng chỉ liếc một cái thu hồi tầm mắt, thầm nghĩ chắc lúc mua vé chỗ xếp liền .
Tiêu Tuấn Kiệt thấy Kiều San San cạnh , bấy giờ mới hiểu ánh mắt của em gái lúc cửa ý nghĩa gì. Hắn bất đắc dĩ khổ, đây là gán ghép với Kiều San San thành một đôi đây mà.
Bộ phim nhanh chóng bắt đầu, là một bộ phim chiến tranh.
Tiêu Khả Tình đang chăm chú xem phim thì Lục Đình bạo dạn đặt tay lên vai nàng. Dù phim bắt đầu, trong rạp tối om như mực. Hắn ghé sát tai nàng thì thầm: “Nếu em xem, chúng thể cũng . Chuyện kết hôn của chúng còn nhiều thứ mua xong .”
Khi chuyện, đôi môi thỉnh thoảng chạm nhẹ vành tai nàng. Tiêu Khả Tình chỉ cảm thấy một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng, ngứa nhột. Người đàn ông đang trêu ghẹo nàng . Nàng đưa tay gãi vành tai đang nóng bừng, khóe môi tự giác nở một nụ rạng rỡ.
Trên đường tới đây, miệng ngừng nghỉ, cứ lải nhải chuyện kết hôn cần mua gì, càng càng hăng hái. Nàng đàn ông thật sự nôn nóng cưới nàng về nhà, còn dành cho nàng những thứ nhất. Nhìn xem, giờ kéo nàng mua đồ .
Nàng sang, bắt chước dáng vẻ của , ghé sát tai thì thầm, thỉnh thoảng cũng chạm nhẹ tai , giọng nũng nịu: “Ngoan nào, xem xong phim , mua cũng mà.” Nói xong, nàng còn bạo dạn hôn nhẹ lên má một cái.
Lục Đình lúc chỉ ngứa tai mà trong lòng cũng ngứa ngáy thôi. Hắn thật sự hôn nàng ngay lập tức, nhưng cố kìm nén sự kích động. Đợi về nhà hôn , chỗ thật sự thích hợp.
Tiêu Khả Tình tựa đầu vai , xem phim ăn đồ ăn vặt, cũng quên đút cho Lục Đình ăn cùng. Lục Đình vốn thích đồ ngọt, nhưng lúc yêu đút cho, cảm thấy ngon vô cùng, khóe miệng ngừng nhếch lên.