Cô gái và sự dịu dàng dính dáng gì cả!
Cha cô khen con gái cần cù, việc gì cũng thể làm, còn làm hơn cả đàn ông.
Hắn cưới vợ như thể làm ích lợi gì, nuôi nổi.
Nhanh chóng ăn xong cơm trong chén : “Các vị cứ từ từ ăn, con ăn no .”
Cậu : “Ăn ít như thể no, vội vàng làm gì!”
Tiêu Tuấn Kiệt giải thích: “Con mới nhận công tác, buổi chiều còn bộ đội việc.”
Dương Vân Thu ánh mắt của con trai, càng là ý trong lời của , cũng nhanh chóng ăn xong cơm.
Ăn cơm xong, Dương Vân Thu kéo trai bếp vài câu , cùng cha nhà gái vài câu, mới xe con trai về nhà.
Dương Vân Thu ở phía con trai : “Mẹ con từ chối , cô gái đoàn văn công con còn chướng mắt, cái thì càng cần .”
Tiêu Tuấn Kiệt đoàn văn công liền nhớ tới lời Kiều San San .
*Cái gì mà ba năm để ý đến ? Bọn họ gặp ở ?* Hắn mím chặt môi, *mù mắt? Hay lắm một cái mù mắt, còn rửa mắt đúng !* Tức đến quai hàm căng chặt.
Hai về tới trong nhà, Dương Vân Thu nhà liền tìm đến con gái, báo cho hôm nay Dương đoàn trưởng cô ngày mai trong đoàn thương lượng tiết mục năm mới, làm cô sắp xếp một tiết mục trong đó để đưa mới cùng biểu diễn.
Tiêu Khả Tình đáp ứng , liền hỏi tình hình xem mắt của trai.
Dương Vân Thu kể quá trình xem mắt một .
Nghe xong Tiêu Khả Tình nhịn *“Ha ha ha”* bật lớn.
Dương Vân Thu : “Cô gái làm việc ở bệnh viện kết hôn cũng dễ tìm, còn bảo để ý một chút cho con trai con, còn trả lời .”
Tiêu Khả Tình nghĩ tới Tô Hoa Nhài, cô cũng cảm thấy cô gái làm việc ở bệnh viện và đoàn văn công là lo tìm đối tượng.
*Tại Tô Hoa Nhài còn cố chấp theo đuổi Lục Đình như chứ?*
Cô cảm thấy nguyên nhân lớn nhất là do cốt truyện trong sách ảnh hưởng.
Lần cô hẹn Lục Đình bên hồ, *xem vẫn là theo cốt truyện trong sách, cô dám nghĩ tiếp, đó còn sẽ hạ t.h.u.ố.c Lục Đình .*
Đang định nghĩ tiếp thì, liền thấy cô : “Nếu con để ý một cho trai con .”
Tiêu Khả Tình : “Con mới cần, con vốn dĩ quen ít , chỉ với San San một chút, hơn nữa còn chán ghét cô nữa.”
Hai trò chuyện một lát về chuyện trong đoàn.
Ngày hôm , buổi sáng Lục Đình cũng sớm tới nhà họ Tiêu, *mặc kệ thế nào vợ cưới về nhà thì việc điểm danh là mỗi ngày đều tới.*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-288-tieu-tuan-kiet-tu-choi-xem-mat.html.]
Lục Đình lượt chào hỏi, thấy Tiêu Tuấn Kiệt thì một tiếng “ cả” gọi đến đặc biệt vang dội.
Tiêu Quốc Vĩ kéo kéo khóe môi, * cứ khó chịu thế nào !*
Hắn thấy con gái một quân phục, mặt trong khoảnh khắc nở nụ , hôm nay cũng bộ đội, lúc thể cùng con gái cùng.
Tiêu Quốc Vĩ, Dương Vân Thu, Lục Đình, Tiêu Khả Tình bốn cùng cửa.
Tiêu Quốc Vĩ Lục Đình tiếp nhận ba lô của con gái vác , nhịn đ.á.n.h giá thêm vài .
*Người cũng sẽ , mặt con gái đến đáng tiền .*
Mấy cổng quân khu liền tách , Tiêu Khả Tình và Dương Vân Thu đoàn văn công.
Mà Lục Đình và Tiêu Quốc Vĩ cùng tới, nhiều thấy sư trưởng Tiêu, đồng loạt tiến lên chào hỏi.
Thậm chí một trực tiếp khen sư trưởng Tiêu sinh một con gái .
Còn Lục Đình và sư trưởng Tiêu cùng , liên tục khen Lục Đình, * con rể và con gái như , thật phúc khí .*
Tiêu Quốc Vĩ khen ý càng đậm, mặt biểu cảm kiêu ngạo áp cũng áp xuống.
Lục Đình cũng nghĩ tới bất ngờ như , *cái còn là con rể tương lai của sư trưởng Tiêu .*
Tới khu làm việc của bộ đội, Tiêu Quốc Vĩ xử lý công việc quân sự.
Lúc nhạc phát thanh cũng vang lên, phát sóng chính là nhạc Tiêu Khả Tình thu âm, lập tức truyền khắp bộ quân khu, càng làm cho Tiêu Quốc Vĩ trở nên oai phong.
Lục Đình thể nhiều ngân nga giai điệu, hát ca khúc của Tình Nhi.
Hắn nhịn cũng ngân nga theo, trở văn phòng của mở họp, sắp xếp nhiệm vụ ngày mai xuất phát, tối nay chuyện với Tình Nhi thì hơn.
Bên , Tiêu Khả Tình và Dương Vân Thu tới đoàn văn công.
Dương đoàn trưởng thấy Tiêu Khả Tình là nhiệt tình, mặt nếp nhăn đều thể kẹp c.h.ế.t muỗi:
“Tiểu Tình , chủ yếu là cùng cháu thương lượng tiết mục năm mới , xem thể đem một tiết mục trong đó của cháu thêm một chút mới cùng cháu biểu diễn, dẫn dắt những mới đó.”
Hắn sợ Tiêu Khả Tình đáp, vội vàng tiếp: “Tiết mục chọn chính cháu chọn, nhúng tay , chọn mấy cháu tính.”
Hắn vẫn nghĩ về Tiêu Khả Tình ở trong đoàn, cũng những khác thể thế, cũng cái để xem.
Tiêu Khả Tình , cô ngày hôm qua cũng cho cô nguyên nhân, sảng khoái đáp ứng: “Dương đoàn trưởng, cháu thể đề một điều kiện ?”
“Điều kiện gì?”
Tiêu Khả Tình giải thích : “Dương đoàn trưởng, cháu thể mang về nhà tập luyện tiết mục ? Nếu cháu mỗi ngày tới trong đội, cháu đủ thời gian dùng, ông cũng cháu cũng công việc khác.”
Dương đoàn trưởng thở phào nhẹ nhõm một : “Tôi còn tưởng là điều kiện gì ! Chuyện lớn gì , , dù bây giờ mới cũng chỉ cái sắp xếp , chúng bây giờ chọn .”