“Cậu cứu con gái , cảm kích , nhưng cần con gái lấy báo đáp để cảm ơn .”
Nói xong, Tiêu Quốc Vĩ bắt đầu cởi áo khoác, mở từng chiếc cúc áo sơ mi.
Ông chỉ một vết sẹo xa vị trí trái tim và : “Thấy vết sẹo ? Vết sẹo là năm đó cứu cha mà để , nó gần tim. Tôi ở bệnh viện tỉnh hơn nửa năm trời, nhà ai , chỉ và cha . Cậu về thể hỏi cha . Tôi hy vọng lấy chuyện cứu mạng làm cái cớ để ép con gái gả cho .”
Lục Đình vết sẹo Tiêu Quốc Vĩ, mỗi vết sẹo đại diện cho điều gì, hiểu rõ hơn ai hết. Trong khoảnh khắc, cảm thấy như gì đó nghẹn ở cổ họng.
“Bác mặc áo ạ, kẻo lạnh.”
Tiêu Quốc Vĩ lúc mới cài từng chiếc cúc áo.
Ánh mắt Lục Đình kiên định, ngữ khí nghiêm túc : “Cháu bao giờ nghĩ đến việc ép Tình Nhi lấy báo đáp để gả cho cháu. Cháu vạn phần may mắn vì ngày hôm đó cháu kịp thời đến nơi. Cháu dám tưởng tượng hậu quả nếu cô rời xa cháu sẽ thế nào. Hiện tại, cả hai chúng cháu đều thật lòng yêu thương .”
Nói xong, Lục Đình lấy xấp giấy tối qua từ trong túi , đặt lên bàn mặt Tiêu Quốc Vĩ:
“Đây là tất cả những gì cháu trải qua trong 8 năm quân ngũ, cháu đều hết ở đây, còn một bản kiểm điểm nữa.”
Tiêu Quốc Vĩ xấp giấy dày cộp bàn: “Cậu cái là đề bạt ?”
Lục Đình giải thích: “Cháu bác thấy quyết tâm của cháu. Cháu lấy danh dự của một quân nhân cam đoan với bác sẽ đối với Tình Nhi cả đời. Cháu chỉ hy vọng bác thể những gì cháu để hiểu rõ về cháu hơn. Một khi cháu hạ quyết tâm làm việc gì, cháu nhất định sẽ thành, vì cháu sẽ bao giờ phụ lòng Tình Nhi.”
Tiêu Quốc Vĩ bình tĩnh xấp giấy bàn vài giây: “Cái chẳng chứng minh gì cả. Xách quà của về ! Sau đừng tới đây nữa, hơn nữa Ca Cao nhà cũng hứa với là sẽ chia tay với .”
Lục Đình tin Tình Nhi sẽ đồng ý, thẳng: “Cháu tin Tình Nhi sẽ đồng ý . Bảo cháu tới đây nữa thì cháu làm . Bác cũng đừng nghĩ đến chuyện giới thiệu đối tượng xem mắt cho Tình Nhi, cháu đồng ý.”
Tiêu Quốc Vĩ lạnh lùng thốt lên: “Tôi giới thiệu đối tượng cho con gái mà còn cần đồng ý ?”
Lục Đình thản nhiên đáp: “ ạ! Cháu nhận tín vật đính ước của con gái bác , cháu bây giờ là của cô , bác thể giới thiệu đối tượng khác cho cô chứ!”
Tiêu Quốc Vĩ trợn tròn mắt: “Tín vật gì?”
Lục Đình giả vờ kinh ngạc: “Bác ? Bây giờ cả đại viện và quân khu ai mà chẳng cháu là đối tượng của con gái bác, cô còn tặng xe máy cho cháu làm quà đính ước nữa mà! Cháu đang đợi bác về để sang nhận , đó sẽ cùng cha chính thức sang cầu hôn đây ạ.”
Tiêu Quốc Vĩ trầm giọng: “Cậu lên kế hoạch hết đúng !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-277-chau-da-la-nguoi-cua-con-gai-bac.html.]
Lục Đình thẳng: “Cháu yêu Tình Nhi. Vốn dĩ cháu định chờ bác về là sẽ cầu hôn ngay. Bác thật sự thể giới thiệu đối tượng khác cho con gái bác , cả đại viện đều chuyện , giờ mà gả cô cho khác thì thật chút nào. Bác đừng giận nữa ạ? Để cháu rót cho bác ly , xin bác bớt giận.” Nói xong, dậy bếp.
Tiêu Quốc Vĩ ảo não quá đỗi! Tại ông về sớm hơn một chút chứ! Mắt ông thoáng thấy con trai đang ở cửa, liền quát lớn: “Tiêu Tuấn Kiệt, con đây cho ba!”
Tiêu Tuấn Kiệt khựng bước chân, ôi trời! Lại ba điểm danh , xem chẳng chuyện gì lành.
Anh tới hỏi: “Ba, chuyện gì ạ?”
Tiêu Quốc Vĩ vẻ mặt giận dữ: “Mau, cho ba chuyện cái xe máy.”
Tiêu Tuấn Kiệt đành kể chuyện em gái mua xe máy.
Tiêu Quốc Vĩ mà lửa giận bốc ngùn ngụt. Ông ngờ con gái nhiều tiền đến thế! Đây là quý mến thằng nhóc đến mức nào chứ!
Mua cái xe đắt tiền như tặng , chẳng sẽ ngoài c.h.ế.t !
Lúc Lục Đình bưng , hai tay dâng lên đặt mặt Tiêu Quốc Vĩ: “Bác trai mời dùng , bác xem loại cháu mua hợp khẩu vị bác , xin bác bớt giận.”
Tiêu Tuấn Kiệt bộ dạng Lục Đình lấy lòng cha , thật sự khâm phục em , thái độ nhận quá .
Tiêu Quốc Vĩ nhíu mày: “Cái xe con gái tặng , cứ đưa đại một ít tiền coi như mua .”
Như ngoài mới .
Lục Đình xòe hai bàn tay trắng mặt Tiêu Quốc Vĩ: “Cháu tiền, mua đống quà xong là cháu sạch túi , hôm nay cháu còn đang định hỏi xin Tình Nhi tiền tiêu vặt đây ạ!”
Tiêu Quốc Vĩ , kinh ngạc đến tột độ, quát lớn: “Cậu... ... định ăn bám con gái đấy ! Tiền trợ cấp của ? Cái đồ phá gia chi t.ử .”
Tiêu Tuấn Kiệt thấy ba kích động, vội vàng giải thích: “Ba, ba hết !”
Tiêu Quốc Vĩ ngước mắt Lục Đình. Tiền trợ cấp của Đoàn trưởng thấp, phá của đến mức nào mà hết sạch ?
Lục Đình giải thích: “Tiền trợ cấp và tiền tiết kiệm của cháu sớm giao cho Tình Nhi quản lý . Sau Tình Nhi là vợ cháu, cháu giao cho cô quản thì giao cho ai.”
Tiêu Tuấn Kiệt ghé sát tai ba thì thầm: “Ba, em gái cho con xem , thằng nhóc đưa cho em hơn bảy vạn tệ đấy!”
Hảo gia hỏa! Ông làm Sư trưởng mà còn chẳng nhiều tiền bằng nó, nó lấy nhiều tiền thế ?