Tiêu Tuấn Kiệt cũng em gái đổ mồ hôi hột.
Tiêu Quốc Vĩ dùng ngữ khí kiên định : “Chia tay !”
Tiêu Tuấn Kiệt vẫn tin tưởng em : “Ba, con với Lục Đình cùng lớn lên từ nhỏ, là thế nào con hiểu rõ hơn ba. Lần con thấy đối với em gái là thật lòng.”
Tiêu Quốc Vĩ con trai lạnh lùng đáp: “Ba tìm con tính sổ là may , con còn dám đỡ cho nó? Đi chỗ khác.”
Tiêu Khả Tình dáng vẻ của ba, e là lý thông , đành đợi về nhờ khuyên bảo ba : “Con lên lầu đây.”
Cùng lúc đó, tại nhà họ Lục, Lục Diệu Huy ông nội và Mạn Mạn một câu một câu, cuối cùng cũng nắm rõ hết chuyện xảy trong nhà thời gian qua.
Ông con trai, khép miệng: “Khá lắm, con trai làm lắm! Ngày mai ba sẽ sang nhà họ Tiêu định đoạt chuyện .”
Lục Đình mỉm : “Chiều mai con nghỉ mới , ba đừng vội. Con tự định đoạt chuyện , ba của cô chắc chắn vẫn còn đang giận.”
Lục Diệu Huy gật đầu: “Như cũng , đợi ngày mai con xác định xong xuôi, chúng sẽ chính thức sang cầu hôn.”
Lục Đình cảnh ba nắm tay , cũng làm bóng đèn thêm nữa: “Ba, ba cũng nghỉ ngơi sớm , con lên lầu .”
Anh về phòng, lấy giấy bút , bắt đầu nghiêm túc lách.
Sáng sớm hôm , Tiêu Khả Tình xuống lầu thấy đều ở phòng khách.
Ba cô vẻ mặt nghiêm nghị, cô thì đang bên cạnh khuyên nhủ: “Hai đứa nhỏ bây giờ chẳng đang quen ? Ông cứ từ từ quan sát thằng bé thêm chút nữa cũng mà!”
Tiêu Khả Tình họ đang chuyện của , liền tới cạnh trai.
Cô phía cửa, thường ngày buổi sáng Lục Đình đều sẽ tới nhà cô, sáng nay tới ?
Tiêu Tuấn Kiệt cũng thắc mắc, thằng nhóc Lục Đình sáng nay thấy bóng dáng, là ba về nên dám tới?
Mẹ Tiêu Tiêu Khả Tình: “Tối qua với ba con hết chuyện , nhưng ba con vẫn ưng Lục Đình.”
Tiêu Quốc Vĩ con gái : “Nó cứu con, nhà chúng cũng cần con lấy báo đáp. Chuyện ba sẽ tự tính toán, ân tình cũng sẽ trả đủ. Chia tay ! Ngày mai để con đưa con xem mắt, tiểu t.ử đó ba thấy khá, con gặp chắc chắn sẽ thích.”
Tiêu Khả Tình nhíu mày, ngữ khí kiên định: “Nếu con chia tay thì ?”
Tiêu Quốc Vĩ thấy sự nghiêm túc từng trong mắt con gái, khóe miệng trĩu xuống. Nghĩ đến việc con gái gả cho Lục Đình mà nó thờ ơ thì làm ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-272-ba-khoc-roi.html.]
Lại nó ghét bỏ thì tính thế nào? Hốc mắt ông bắt đầu đỏ hoe.
Biết rõ đó đáng tin cậy mà vẫn gả con gái , tim ông đau thắt , nước mắt lã chã rơi xuống.
Ôi trời, Tiêu Khả Tình nghĩ đến vạn loại khả năng đối đầu với ba, cô thể cứng rắn với ông, nhưng duy nhất ngờ tới là ông .
Lòng cô tự chủ mà mềm xuống, vội vàng xuống cạnh cha, an ủi: “Ba cho con thời gian ? Đừng nữa mà.”
Tiêu lão gia t.ử còn mặt mũi nào con trai, dậy thẳng phòng ăn. Sáng sớm mất hết cả hứng, bữa sáng chắc ông nuốt trôi .
Tiêu Quốc Vĩ lập tức lau nước mắt: “Con hứa với ba là sẽ cân nhắc chuyện chia tay đúng ? Đừng lừa ba đấy.”
Tiêu Khả Tình giữ im lặng, vốn định dùng kế hoãn binh, nhưng giờ trả lời câu hỏi thế nào đây?
Thấy con gái trả lời, nước mắt Tiêu Quốc Vĩ trào như suối.
Tiêu Tuấn Kiệt phụ như cũng chỉ ôm trán phòng ăn. Ôi trời! Anh cũng sợ nhất là bộ dạng của ba, ngày thường ba đối với hung dữ thế .
Tiêu Khả Tình vẫn cố kéo dài thời gian, chỉ cần ba chịu quan sát Lục Đình, chắc chắn sẽ nhận điểm của : “Ba cho con thời gian chứ, ba thể ép con gắt gao như !”
Tiêu Quốc Vĩ miệng đáp ngay: “Được.”
Tiêu Khả Tình thở phào nhẹ nhõm: “Vậy ba đừng nữa.” Ba cô mà cứ thế thì cô thật sự chịu nổi.
Tiêu Quốc Vĩ lau nước mắt: “Vậy cho con thời gian một ngày.”
Tiêu Khả Tình: “...”
Nói nửa ngày trời, cuối cùng chỉ cho một ngày thôi ! một ngày còn hơn : “Chúng ăn cơm thôi.” Cô kéo ông phòng ăn dùng bữa sáng.
Sau bữa sáng, Tiêu Khả Tình thấy thời gian còn sớm liền trở về phòng, Tiêu Tuấn Kiệt cũng theo phòng em gái.
Anh xuống ghế : “Em cần vội, sốt ruột là thằng nhóc mới đúng! Yên tâm , Lục Đình nếu thật sự cưới em, kiểu gì chẳng dỗ dành ba cho thỏa ? Cứ chơi cho , ăn cho ngon . Chẳng em hẹn với bạn ? Ra ngoài chú ý an nhé.”
Tiêu Khả Tình gật đầu, tán thành lời trai: “Anh xem, chẳng lo lắng cho em chút nào cả.”
Tiêu Tuấn Kiệt nhếch môi : “Em gái , em thật sự hiểu hết Lục Đình . Tại còn trẻ như lên vị trí Đoàn trưởng chứ?”
Tiêu Khả Tình nghĩ đến việc đàn ông hở là đòi cô gả cho , giờ thì , sáng chẳng thấy bóng dáng .
Cô trò chuyện với trai một lát, thấy thời gian cũng hòm hòm, liền chào cả nhà, đeo túi xách cổng quân khu.