Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-03-02 05:01:08
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Đình: “…”

Tiêu Tuấn Kiệt: “…”

Cô cũng để ý đến họ, tự bắt đầu tìm bút máy trong túi bắt tay dịch.

Lục Đình xuống vẫn thể ngửi thấy mùi hương thơm đặc trưng của phụ nữ, giữa thở của đàn ông, trằn trọc một lúc ngủ .

Lúc tỉnh nữa, nữ y tá đến rút kim tiêm cho , mắt bất giác dừng Tiêu Khả Tình trắng nõn, xinh kinh , thêm những từ mà Lục Đình thể hình dung.

Cô nhắm mắt, bàn tay đặt cổ thon thả qua , ngón tay thon dài, đầu ngón tay còn lộ màu hồng phấn thanh nhã, lạ thường.

Tiêu Khả Tình mở mắt , thấy nữ y tá lưu luyến rời khỏi phòng bệnh, cô đối diện với ánh mắt của Lục Đình: “Anh tỉnh , cần em đỡ dậy ?”

“Không cần, tự dậy .”

Tiêu Khả Tình cầm lấy trái cây trong giỏ: “Hai vị ca ca, em mang trái cây đến, ăn chút nhé?”

Cô dùng một cái nĩa lượt xiên cho hai một miếng, cũng ăn một miếng: “Ngon ? Em mang từ Đế Đô đến đấy.”

Tiêu Tuấn Kiệt: “Ngon.”

Lục Đình: “Ừm, ngon.”

mở cửa gọi Hạ Dương: “Hạ Dương, ăn chút trái cây .”

Hạ Dương tươi : “Được ạ.”

Hạ Dương ăn hai miếng ngoài, lâu.

Phần 11

Tiêu Tuấn Kiệt cưng chiều em gái: “Em gái, trong tủ phòng một cái hộp ở , bên trong tiền và tem phiếu, còn sổ tiết kiệm, em cầm mà dùng, đủ thì tự lấy sổ tiết kiệm rút.”

“Em tiền tem phiếu, cần của , tự tiết kiệm thêm tiền cưới vợ , thì lúc kết hôn tiền thì làm ? Ba đang lo tuổi tác lớn mà còn tìm vợ !”

Tiêu Tuấn Kiệt liếc Lục Đình, trêu chọc : “Người lớn tuổi hơn còn tìm vợ, còn vội, vội cái gì, Lục ca, đúng !!”

Lục Đình cho là đúng, : “Tôi mà tìm vợ thì gì khó, chỉ là chuyện thôi.”

Tiêu Khả Tình đối diện với ánh mắt của Lục Đình, liên tục gật đầu : “Lục ca, em cũng thấy đúng, chỉ cần kết hôn, em thể những làm vợ thể xếp hàng từ bệnh viện đến tận cổng lớn quân khu mà ngớt.”

Tiêu Tuấn Kiệt khanh khách ngừng: “Em gái, em là tuyển phi t.ử đấy ! Ha ha ha… Em đừng , thật sự khả năng đấy.”

Lục Đình nhíu mày, l.i.ế.m liếm răng hàm, đầu tiên nha đầu làm cho lép vế, trong lòng chút phát điên là chuyện gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-25.html.]

Tiêu Tuấn Kiệt bây giờ mới thật sự tin rằng em gái thích Lục Đình.

Tiêu Tuấn Kiệt: “Em gái, lời , lương tiêu hết ? Tiền của cũng là tiền của em, tự cầm lấy mà dùng.”

Tiêu Khả Tình kiên nhẫn : “Anh, em thật sự tiền, giữ để theo đuổi chị dâu tương lai , lúc theo đuổi chịu chi tiền, !”

Tiêu Khả Tình bắt đầu về những kỹ năng theo đuổi của đời , tuy rằng cô từng yêu đương, nhưng xem nhiều thì !

Đối diện với ánh mắt của trai, cô : “Đừng tiếc tiền, keo kiệt bủn xỉn, ăn, uống, chơi, quà cáp, hoa, quần áo, giày dép, đồ trang điểm, tất cả đều sắp xếp đầy đủ, già nhớ cũng là chuyện đẽ đó!”

Tiêu Tuấn Kiệt: “Nha! Em còn nhiều ghê, đây là đang dạy cách theo đuổi con gái !”

Tiêu Khả Tình : “Anh, còn em sợ cái đầu gỗ nhà theo đuổi ! Nếu thích, thì nhanh chóng theo đuổi, chậm là khác cướp mất, lúc đó hối hận kịp . Em chị Nhiên về nhà đó, cân nhắc về Đế Đô .”

Lục Đình nghĩ nha đầu đúng là nhiều thật, trong lòng chợt thót một cái, * lẽ đang theo đuổi cô như ?*

Lục Đình nhịn mở miệng: “Em còn nhiều thật đấy!”

Tiêu Khả Tình đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Lục Đình, còn kịp gì thì Tiêu Tuấn Kiệt cắt ngang.

“Em gái, cô về từ vùng quê khi nào .”

“Hơn một tuần khi em đến đây, em cũng là , em hy vọng về Đế Đô, cả nhà ở bên thật , tự cân nhắc !”

Tiêu Tuấn Kiệt gật gật đầu: “Được, sẽ cân nhắc.”

Tiêu Tuấn Kiệt nữa hỏi: “Em gái, lương của em bao nhiêu? Tại cần tiền của , trai em mà, em mua gì cũng , dùng hết cũng , lương của bây giờ cũng ít.”

Tiêu Khả Tình cũng lương của trai bao nhiêu? Tò mò hỏi: “Vậy lương của bao nhiêu? Lương của em là tính theo lượng từ dịch, con cụ thể.”

Tiêu Tuấn Kiệt vội vàng : “Như , ngay cả con cụ thể cũng , lấy tiền mà tiêu, nhanh lên, tự hộp lấy .”

Tiêu Khả Tình “…”

*Anh trai hiểu sai ý .*

Tiêu Tuấn Kiệt nghiêm túc : “Lương một tháng của là 96 đồng, cộng thêm làm nhiệm vụ thể là 120 đồng chừng, nuôi em cũng dư dả.”

Ở thời đại , lương phổ biến 30 đồng, huống chi một tháng 120 đồng.

Tiêu Khả Tình: “…”

Tiêu Khả Tình nhếch môi : “120 đồng của còn đủ tiền em mua quà cho ba , ông nội và ông nội Lục, vẫn nên giữ để cưới vợ .”

Lục Đình nhướng mày chằm chằm Tiêu Khả Tình, trong lòng thầm nghĩ, *nha đầu thế mà ngay cả quà cho ông nội cũng chuẩn , lương của nha đầu rốt cuộc cao đến mức nào, 120 đồng cũng đủ cho cô mua quà.*

Tiêu Tuấn Kiệt mặt đầy kinh ngạc, tràn ngập tò mò hỏi: “Em… nửa tháng lương của em rốt cuộc là bao nhiêu?”

Loading...