Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 224: Giải thích

Cập nhật lúc: 2026-03-02 05:06:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W1aDEww4o

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Khả Tình trò chuyện với một lát thì Dương đoàn trưởng bước .

Dương đoàn trưởng : “Tiểu Tình mang đến cho hết bất ngờ đến bất ngờ khác đấy! Bao giờ thì cô xong bản nhạc?”

Tiêu Khả Tình lấy từ trong túi áo một cuộn băng từ và bản nhạc sẵn: “Đây là hai bài hát sáng tác ở bộ đội phương Nam, trong băng từ là giọng hát của , phát ở bộ đội thế nào cũng .”

Dương đoàn trưởng kinh ngạc trợn tròn mắt, còn cả băng từ nữa , thứ dễ kiếm : “Tuyệt quá, cô nghĩ chu đáo thật đấy, cô đúng là đơn giản! Hôm nay cũng muộn , cô về nghỉ ngơi sớm , hôm nào rảnh cùng cô thảo luận về chuyện nhị hồ.”

Tiêu Khả Tình gật đầu: “Vâng.” Nói xong cô sang .

Dương Vân Thu hiểu ý: “Ca Cao, con về , còn chút việc xử lý nốt!”

“Vâng, con về đây.” Tiêu Khả Tình chào tạm biệt ngoài.

Lúc cô cũng vội, một thong thả bộ đường về nhà.

Vừa một đoạn, cô vô tình thấy một bước từ gốc cây lớn. Cô khựng bước , chẳng Lục Đình thì là ai.

Tiêu Khả Tình chạm ánh mắt của , thấy mặt đàn ông thoáng hiện vẻ ủy khuất. Người đàn ông cũng lúc như ? Trông cũng chút đáng yêu đấy chứ!

Anh mà cũng thấy ủy khuất ? Ai bảo chịu cơ.

Thực hề giận, chỉ đừng giấu giếm cô chuyện gì thôi. Để xem đàn ông nhận vấn đề ở .

Hai cứ thế cách bảy tám mét, lặng lẽ .

Lục Đình lo lắng thấy, chỗ nơi thích hợp để chuyện.

Anh sải bước về phía cô, nắm lấy tay cô kéo .

Tiêu Khả Tình theo rẽ trái rẽ , cô thực sự đây là , họ đang lên một con dốc nhỏ.

Cô quan sát xung quanh, đàn ông thật khéo tìm chỗ, e là bảo cô con đường một cô cũng chịu c.h.ế.t.

Tiêu Khả Tình nhịn hỏi: “Đây là ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-224-giai-thich.html.]

“Cửa khu gia binh, sườn núi bên trái.” Lục Đình vẫn nắm tay cô bước tiếp. Anh cảm thấy cứ như kẻ thể lộ diện ánh sáng , trong lòng càng thêm ủy khuất. Mới làm đối tượng mấy ngày mà cô định bỏ rơi !

Hai dừng , Lục Đình xoay , ánh mắt u uất Tiêu Khả Tình: “Em định ở bên nữa đúng ? Coi như khí đúng ? Đây là cách em đặt ở vị trí ưu tiên hàng đầu đấy ?”

Tiêu Khả Tình một chuỗi câu hỏi của làm cho ngẩn ngơ: “Ai bảo tối qua em hỏi mà . Sau em chuyện gì cũng sẽ với nữa. Vốn định dặn dò vài câu, xem cần . Bánh quy hạt óc ch.ó ngon ?”

Lục Đình khổ: “Vì thế mà chuyện lớn như hôm nay em cũng thèm với ?”

Tiêu Khả Tình bĩu môi: “Vốn dĩ tối qua định cho , nhưng thèm với em , em cho làm gì!”

Lục Đình tiến lên ôm cô lòng, chỉ cần cô định bỏ : “Lời em , em quên ? Em bảo nếu Tô Hoa Nhài còn quấn lấy thì em sẽ cần nữa. Anh nghĩ tự đuổi cô , sẽ dám đến tìm nữa, làm em bực nên mới . Ai ngờ càng tệ hơn, em giận , suýt chút nữa là cần nữa .”

Tiêu Khả Tình nhớ những lời từng , hình như đúng là thật, hèn gì đàn ông giấu : “Em cần .”

Lục Đình liền thuật sót một chữ chuyện Tô Hoa Nhài đến tìm hôm qua: “Sao em ? Ai cho em?”

Ngón tay Tiêu Khả Tình vân vê chiếc cúc áo của : “Em với Giang Kỳ mua nước tương thì gặp Tô Hoa Nhài. Cô thăm , còn mang theo bánh quy hạt óc ch.ó thích ăn nhất, còn vì mà chuyển công tác đến bệnh viện quân khu nữa!”

Lục Đình nghiến răng: “Thế nên em phụ nữ khác tìm đến đàn ông của mà em vẫn thản nhiên đúng ! Chẳng thèm để ý chút nào đúng ! Sao em đàn ông của em? Xem cô còn dám tìm ?”

Tiêu Khả Tình thấy vẻ giận thật : “Em còn chẳng thích ăn bánh quy hạt óc chó, trong lòng khó chịu c.h.ế.t , ai bảo em để ý chứ. Giang Kỳ còn đưa em leo tường để trộm đấy.”

Hả...

Leo tường?

Lục Đình kinh ngạc: “Em còn leo tường để ? Em tin tưởng đến thế ? Chẳng vì sợ em cần nên mới dám ?”

Tiêu Khả Tình vặn : “Nếu em tin , em thèm ở bên ?”

Lòng Lục Đình lập tức nhẹ nhõm hơn hẳn, giải thích: “Đừng bậy, chẳng thích ăn bánh quy hạt óc ch.ó gì cả. Sau sẽ bao giờ giấu em chuyện gì nữa, em cũng đừng hở chút là thèm để ý đến , ?”

Tiêu Khả Tình : “Được ! Giờ thì tin giấc mơ của em ? Em bảo cô sẽ đến bệnh viện Đế Đô làm việc mà. Anh nhất định tránh xa những chỗ gần hồ nước nhé. Cô chắc chắn sẽ gài bẫy đấy, chừng còn hạ t.h.u.ố.c cũng nên.”

Tiêu Khả Tình nhớ trong sách, chẳng vì Lục Đình chịu chạm nên cô mới hạ t.h.u.ố.c ? Cô cũng giờ chuyện đổi, cô còn làm , nhưng cứ dặn cho chắc.

Lục Đình thấy thể tin nổi: “Em đúng là cái gì cũng dám , cô mà dám hạ t.h.u.ố.c á? Vả , dù cô hạ t.h.u.ố.c thật, bộ não ? Anh mà mắc bẫy ? Hơn nữa, ngoài em và , sẽ giữ cách thật xa với tất cả phụ nữ.”

Loading...