Lục Đình nghiêm túc : “Là cho em sự tin tưởng, mới khiến em suy nghĩ như . Sau em cứ xem hành động thực tế của . Anh đồng ý với em là .”
Tình yêu trong mắt giống như ngọn lửa đang cháy, thể che giấu , nữa bảo đảm : “Anh dám cam đoan thể làm một chồng .”
Tiêu Khả Tình trong mắt tràn ý : “Chỉ là chuyện yêu đương thôi, mà nhanh như đến chồng .”
Lục Đình tức : “Chuyện yêu đương còn , làm chồng em còn là chuyện sớm muộn.”
Tiêu Khả Tình: “Anh nhanh chóng tắm rửa , em về đây.”
Lục Đình lúc mới về phía cơ thể , sốt ruột : “Anh tắm , em cứ ở đây chờ , cả. Mới là ngày đầu tiên làm bạn trai em, thể về sớm như , ?”
Cái giọng điệu của , Tiêu Khả Tình thể đồng ý ? Cười : “Được, em chờ , nhanh chóng rửa sạch sẽ .”
Lục Đình xoay phòng tắm, bước phòng tắm nhanh chóng chạy , hì hì về phía Tiêu Khả Tình: “Vui quá, quên lấy quần áo .”
Nói xong, lúc mới tìm quần áo nhanh chóng phòng tắm.
Tiêu Khả Tình lắc lắc đầu, lúc mới đ.á.n.h giá căn phòng của đàn ông.
*Mẹ ơi! Chăn cũng thể gấp gọn gàng như khối đậu phụ .*
Nàng quanh bốn phía, sạch sẽ tinh tươm. Vô tình ngẩng đầu, ánh mắt khung ảnh treo tường hấp dẫn.
Đó là nhiều huân chương quân công lấp lánh ánh sáng. Tiêu Khả Tình tiến lên kỹ.
Nàng tin tưởng mỗi một huân chương quân công phía , đều chứa đựng vô trải qua sinh tử.
Dựa gần các huân chương quân công, còn là mấy tấm ảnh Lục Đình chụp chung với các chiến hữu.
Trong ảnh, Lục Đình mặc quân phục thẳng, dáng cao lớn sừng sững như cây tùng, khuôn mặt lạnh lùng mà nghiêm túc, giữa đám đông nổi bật như hạc giữa bầy gà.
Đôi mắt sâu thẳm của giống như ngôi sáng nhất bầu trời đêm, kiên định mà thần, khiến thể bỏ qua vẻ uy nghiêm.
Tiêu Khả Tình chăm chú đôi mắt , * yêu của nàng thật lợi hại, xem những vinh quang tường .*
Lục Đình phòng tắm, phản ứng của cơ thể liền giống như , vết thương, vẫn kinh ngạc, chỗ kết vảy bắt đầu bong , chờ tắm rửa xong, e rằng sẽ bong hết.
*Tình Nhi đây là viên t.h.u.ố.c nghịch thiên a!* Hắn nhíu mày, bắt đầu lo lắng.
Nhanh chóng tắm rửa gội đầu, sợ rửa sạch sẽ , cứ dùng xà phòng thơm giặt giặt , lúc mới mặc quần áo ngoài.
Tiêu Khả Tình lâu, lâu, cho đến khi tiếng nước trong phòng tắm ngừng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-194-luc-dinh-the-non-hen-bien-kha-tinh-nguong-ngung.html.]
Lục Đình nhanh , tóc còn nhỏ nước, tản thở sảng khoái tươi mát.
Hắn thấy Tiêu Khả Tình các huân chương quân công, tiến lên vòng tay ôm lấy eo nhỏ của nàng, cằm tựa tóc nàng nhẹ giọng : “Thế nào? Có cảm thấy bạn gái em đặc biệt lợi hại ?”
Tiêu Khả Tình gật gật đầu, khen : “Ừm, lợi hại.”
“Tình Nhi, với em một chuyện quan trọng.” Lục Đình ngữ khí nghiêm túc.
Tiêu Khả Tình xoay ngước mắt về phía Lục Đình : “Nói ! Em .”
Lục Đình nghiêm túc : “Chuyện viên t.h.u.ố.c mấy ?”
Tiêu Khả Tình: “Anh và trai em.”
Lục Đình: “Viên t.h.u.ố.c nghịch thiên, bao giờ thể để khác nữa. Lần dùng hết ? Vậy thì chính là dùng hết , nó sẽ mang đến nguy hiểm cho em, em gặp nguy hiểm, đừng bao giờ lấy nữa.”
Tiêu Khả Tình nghiêm trang : “Vốn dĩ là viên cuối cùng, đây để cho dùng , còn nữa, yên tâm .”
Lục Đình lúc mới yên tâm: “Vậy thì .”
Tiêu Khả Tình cứ thế mặt đối mặt ôm, khối cơ n.g.ự.c lộ bên ngoài, khiến nàng nhịn sắc mặt ửng đỏ: “Không lạnh ? Nhanh chóng mặc quần áo .”
*Mẹ ơi, tính đàn hồi mười phần.*
Lục Đình giải thích : “Đây mới tắm rửa còn nước, hơn nữa sợ em , liền nhanh chóng ngoài.”
Hắn hề bỏ lỡ biểu cảm mặt nàng, *xem dáng đối với nàng vẫn sức hấp dẫn,* nhịn khóe miệng cong: “Có thể hôn môi ?”
Tiêu Khả Tình , * đàn ông vẫn luôn bá đạo, nào hôn nàng hỏi ý kiến nàng ?* Môi nàng nhếch lên một đường cong đẽ.
Hắn là bạn trai nàng, đương nhiên thể hôn.
Nàng trả lời , mà là dùng ngón tay thon trắng quấn lấy cổ đàn ông, nhón chân, khẽ hôn lên gương mặt lạnh băng của , liếc đôi môi đỏ mọng của , nữa ghé sát , nhẹ nhàng mổ một cái lên đôi môi lạnh lẽo của rời , ngước mắt đối diện với đôi mắt sâu thẳm của đàn ông.
Lục Đình còn đắm chìm trong sự chủ động của nàng kịp phản ứng , nàng chủ động hôn, trong đầu *oanh* một tiếng, gần như nổ tung.
Lục Đình sững sờ một hồi lâu mới hồi phục tinh thần , trong mắt lập lòe ánh sáng càng thêm nóng bỏng. Hắn dùng tay nhẹ nhàng xoa gương mặt nàng.
Chậm rãi môi phủ xuống, hình cao lớn bao trọn lấy nàng.
“Ưm!” Hô hấp Tiêu Khả Tình cứng , tay quấn quanh cổ nắm chặt hơn.
Lục Đình hôn đặc biệt dịu dàng, cảm nhận nàng quên hô hấp, môi rời , thâm tình nàng, trong mắt lập lòe ý : “Đã hôn mấy , còn thở ? Ừm….” Đôi mắt đen nhánh của tràn đầy tình yêu, giọng trầm thấp mà giàu từ tính, mang theo một sức hấp dẫn khó thể kháng cự.
Mặt Tiêu Khả Tình đỏ đến mức thể chảy máu, lắp bắp phản bác : “Anh… Ai như chứ, kinh nghiệm như .”