Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 171: Ngồi xe đạp, Tiêu Khả Tình "sàm sỡ" Lục ca

Cập nhật lúc: 2026-03-02 05:05:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời ạ! Không lẽ định để cô xe đạp mua màng nhựa ?

Hừ hừ, Tiêu Khả Tình nheo mắt đầy ẩn ý đ.á.n.h giá Lục Đình.

Lục Đình nhận sự nghi hoặc trong mắt cô, bèn giải thích: “Xe đạp cũng tiện mà, em phía , lái vững lắm, để em ngã .”

Lục Đình sải bước lên xe, một chân trụ vững mặt đất, chân đặt sẵn lên bàn đạp, mới nghiêng đầu Tiêu Khả Tình.

Tiêu Khả Tình thầm nghĩ đàn ông đúng là quá tâm cơ.

Lục Đình một chân chống đất, ánh mắt mang theo tia ôn nhu, lặng lẽ chờ đợi Tiêu Khả Tình lên.

Tiêu Khả Tình chậm rãi tiến gần, định lên ghế , ánh mắt vô tình lướt qua đôi chân .

Vì tư thế xe nên ống quần căng , để lộ những đường nét cơ bắp đùi săn chắc và mạnh mẽ, phác họa nên một hình thể mỹ. Đôi chân quả thực dài khỏe khoắn.

Trong lòng cô khỏi dâng lên một tia tán thưởng, chậc chậc, chân dài thật đấy.

Tiêu Khả Tình lên ghế , một tay nắm chặt cạnh ghế, : “Ta vững , thôi!”

Lục Đình liếc phía , hỏi: “Em chắc chứ?”

“Chắc mà, vững .” Nói xong, Tiêu Khả Tình siết c.h.ặ.t t.a.y cầm ghế . Đây là đầu tiên cô xe đạp, cảm giác mới lạ. Ghế xe đạp bọc đệm nên cũng thấy khó chịu.

Lục Đình lúc mới cẩn thận đạp xe . Cảnh hai đèo xe đạp vẫn ít quân tẩu trong đại viện thấy.

trong khu gia binh nhà xe đạp nhiều, nên gây chú ý.

Đại viện dịp xôn xao, bắt đầu bàn tán rôm rả.

Lục Đình chút tiếc nuối, khỏi khu gia binh mà chẳng ai, cô vẫn chịu ôm nhỉ? Thật sự sợ ngã ?

Cái cô nàng lanh lợi là thật sự hiểu giả vờ hiểu đây?

Tiêu Khả Tình đầu xe đạp, lòng vẫn lo sẽ ngã, cũng may tốc độ của Lục Đình nhanh.

Nắm chặt cạnh ghế thế chẳng thoải mái chút nào, vẫn là xe jeep sướng hơn nhiều.

Lục Đình chuyện gì cũng giấu giếm, thẳng thắn : “Tình Nhi, đoạn , em thể ôm . Anh lo em cẩn thận sẽ ngã đấy.”

Tiêu Khả Tình ngay bày trò xe đạp là để tranh thủ cơ hội: “Ta nắm ghế , ngã .”

Lục Đình buông tay khỏi ghi đông, đưa , chuẩn xác bắt lấy bàn tay của Tiêu Khả Tình, đặt lên eo : “Đừng nhúc nhích, phía đường , làm cho an , em cũng sẽ đỡ mỏi hơn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-171-ngoi-xe-dap-tieu-kha-tinh-sam-so-luc-ca.html.]

Tiêu Khả Tình nghi hoặc hỏi: “Thật sự là ?” Tay cô bàn tay ấm áp của Lục Đình bao bọc lấy.

Lục Đình nắm c.h.ặ.t t.a.y cô buông, cố ý lái xe cán qua một viên đá nhỏ, khiến ghi đông xe rung lên một cái.

Tiêu Khả Tình giật , lập tức dùng cả hai tay ôm chặt lấy eo Lục Đình. Nếu giữ tay, cô tưởng sắp ngã đến nơi .

Cô thầm nghi ngờ: Không đàn ông cố ý ?

Khóe môi Lục Đình nhếch lên một nụ đắc ý, cố tình lách nhẹ xe đạp một cái.

Tiêu Khả Tình càng siết chặt vòng tay quanh eo .

Lục Đình cảm nhận vòng eo siết chặt thêm mấy phần, trái tim run lên bần bật, phảng phất như một luồng điện từ nơi Tình Nhi chạm lan tỏa khắp . Hầu kết nhấp nhô, tai cũng bắt đầu nóng ran lên. Cái đúng là mạng mà!

Mẹ kiếp! Đôi mắt Tiêu Khả Tình sáng rực lên, cô chạm cái gì thế ? Cô cảm nhận vòng eo săn chắc của , đôi tay bất giác sờ soạng thêm vài cái.

Oa! Tuy rằng cách một lớp áo khoác, Tiêu Khả Tình vẫn cảm nhận vóc dáng đàn ông cực kỳ . Đáng tiếc là lớp vải che chắn, nếu cô sẽ cảm nhận rõ ràng hơn nhiều.

Lục Đình cảm nhận đôi bàn tay nhỏ bé của Tình Nhi đang du ngoạn , thể lập tức căng cứng, thẳng tắp.

Tay nắm ghi đông cũng siết chặt hơn, lòng bàn tay rịn mồ hôi tiết lộ sự khẩn trương và kích động trong lòng .

Tiêu Khả Tình cũng nhận sự khác lạ của đàn ông , khóe môi cô tự chủ mà cong lên. Ai bảo bắt nạt , hôn , còn dùng lời lẽ bắt bẻ , cũng bắt nạt mới . Dù cũng là bảo ôm, tội gì mà ôm chứ, động tác tay cô càng thêm táo bạo.

Tiêu Khả Tình quanh quất phía , đúng như lời Lục Đình , ai, đường cũng rộng, tay cô dịch lên một chút.

Lục Đình cảm nhận sự mềm mại lưng, lòng bàn tay cũng đổ mồ hôi, căng thẳng đến mức dám cử động mạnh.

Đôi tay nhỏ của cô vẫn chịu yên, càng khiến tâm trí rối bời.

Lục Đình hít sâu một , tay trái đè lên bàn tay nhỏ đang tác quái của Tiêu Khả Tình: “Ngoan nào, đợi về nhà cho em sờ thoải mái, xe an .”

Tiêu Khả Tình nhếch môi, nụ đầy tinh nghịch: “Anh gì thế? Ta sờ , chẳng tại bảo ôm đó .” Dù cô cũng sẽ bao giờ thừa nhận đang sàm sỡ .

Lục Đình khẩy một tiếng, cái miệng nhỏ mà cứng thế ?

Tiêu Khả Tình dặn dò: “Anh lo mà đạp xe cho hẳn hoi , cầm chắc ghi đông . Anh cứ nắm tay thế , lái xe một tay an , mau buông .”

Nụ mặt Lục Đình vẫn tắt, đành đặt bàn tay đang giữ tay Tiêu Khả Tình trở ghi đông.

Suốt dọc đường, thỉnh thoảng Tiêu Khả Tình di chuyển đôi tay n.g.ự.c Lục Đình.

Lục Đình bất đắc dĩ buồn , Tình Nhi của đúng là cách hành hạ khác mà. Thôi thì quân t.ử trả thù mười năm muộn, còn nhiều cơ hội để "đòi nợ" cả vốn lẫn lời.

Loading...