Mấy cái ký túc xá lớn khác mười mấy một phòng, đông quá thì đồ đạc cũng chẳng đủ mà chia.
Tiêu Khả Tình xuống lầu, lúc thấy ông nội và dì Tôn đang trò chuyện.
“Sao nhiều thú rừng thế ?” Ông nội tò mò hỏi.
Dì Tôn đáp: “Lục Đình mang sang đấy ạ, bảo là cho chúng bồi bổ, còn dặn để Ca Cao ăn nhiều một chút.”
Ông nội Tiêu đây là tên nhóc đó tẩm bổ cho cháu gái , xót như cũng tệ.
Buổi tối lúc ăn cơm, Tiêu mới là Lục Đình gửi thịt sang, trong lòng vui để cho hết, mà tìm rể như chứ. Bà ăn ngớt lời khen ngợi Lục Đình.
Tiêu Khả Tình ngắt lời bà: “Mẹ mua chuộc ? Trước thế.”
Mẹ Tiêu lườm con gái một cái: “Con cũng bảo đó là còn gì, con như thế nào trong lòng tự ?”
À, nhắc đến chuyện cũ là cô chịu thua. Tiêu Khả Tình cúi đầu tiếp tục ăn cơm. Mẹ Tiêu gắp mấy miếng thịt gà ngon nhất bát con gái: “Ăn nhiều , tẩm bổ cho khỏe .”
Tiêu Khả Tình im lặng ăn cơm, mà công nhận thịt gà rừng vị thật sự tệ, nước canh ngọt.
Ăn xong bữa tối, Tiêu và dì Tôn bận rộn trong bếp. Mẹ Tiêu quyết định chiên ít bánh quai chèo để Ca Cao mang sang nhà họ Lục. Ăn đồ của mãi cũng tiện, tuy đáng giá bằng thịt nhưng cũng là một chút tấm lòng, chủ yếu là bà vẫn tác hợp cho hai đứa.
Mẹ Tiêu chiên xong bánh, bưng một chậu đưa cho con gái: “Đi, mang sang nhà họ Lục , gửi bao nhiêu thịt sang như thế.”
Lông mày Tiêu Khả Tình nhíu chặt : “Mẹ, tự ! Con , giờ trong đại viện nhiều dạo lắm.”
Mẹ Tiêu vỗ nhẹ đầu con gái: “Sợ cái gì? Cứ thoải mái hào phóng mà . Không con bảo coi là trai ? Mau lên.”
Bà tìm một miếng vải sạch đậy lên . Tiêu Khả Tình bất đắc dĩ đành bưng chậu bánh cửa. Trên tay cô còn cầm một cái bánh quai chèo ăn dở, vị cũng ngon thật.
Hai nhà tuy ở gần nhưng đường vẫn gặp mấy hàng xóm tản bộ. Tiêu Khả Tình chào hỏi từng một.
Đến cổng nhà họ Lục, đây là thứ hai cô đến đây kể từ khi xuyên tới, đầu tiên là để từ hôn. Nếu trai ở đây thì , thể nhờ mang sang. Cô do dự một lát cũng gõ cửa, mở cửa chính là Lục Đình.
Lục Đình thấy là Tình Nhi, đôi mắt đen sâu thẳm khẽ d.a.o động.
“Lục ca, đây là bánh quai chèo em chiên, bảo em mang sang cảm ơn gửi thịt.” Tiêu Khả Tình đưa chậu bánh .
Lục Đình cô gọi "Lục ca", huyệt thái dương giật thình thịch. Hắn lạnh "ha hả" hai tiếng, tiếng gọi thật sự mạng mà.
“Vào .” Lục Đình nghiêng nhường lối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-130-luc-dinh-mat-day-dat-tay.html.]
“Thôi cần , cầm lấy , em về nhà đây.”
“Tay bẩn, đang sửa xe đạp.” Lục Đình đưa đôi tay lấm lem cho cô xem.
“À.” Thế là cô đành phòng khách, thấy Lục và ông nội Lục đều ở đó.
Mẹ Lục đón tiếp: “Ca Cao tới , mau con.”
Tiêu Khả Tình đặt bánh lên bàn: “Dì Lục, đây là cháu chiên, cảm ơn Lục ca gửi thịt ạ.”
Ông nội Lục vui vẻ : “Đều là một nhà cả, khách khí thế làm gì! Mau xuống đây.”
Lục Đình nhanh chóng rửa tay xong , ngay cạnh Tiêu Khả Tình. Cô bất động thanh sắc, lặng lẽ nhích xa một chút. Ông nội Lục dậy bảo: “Già ! Hai đứa cứ chuyện , ông lên lầu nghỉ đây.”
Mẹ Lục cũng chợt "bừng tỉnh đại ngộ": “Xem cái đầu óc của , suýt nữa thì quên mất lầu còn việc làm xong. Ca Cao, dì lên lầu nhé.” Nói xong, bà chạy biến lên lầu.
Tiêu Khả Tình cạn lời trong lòng! Đây chẳng là cố ý nhường gian cho hai , cần rõ ràng thế ? Cô cũng chuồn lẹ cho xong.
“Cháu cũng về đây ạ.” Tiêu Khả Tình định dậy.
Cánh tay Lục Đình nháy mắt vươn vai cô, đè , ôm trọn cô lòng. Hơi thở nóng rực phả lên mặt cô: “Người nhà đều phi em cưới, em còn trốn cái gì?”
“Buông mau, em trốn. Chẳng qua là mang bánh sang cảm ơn thôi, giờ em về nhà.” Cô thoát nhưng vẫn kìm chặt. Tư thế quá mức ám khiến cô khỏi đỏ mặt.
Lục Đình: “Đừng động đậy, họ xuống . Tôi chỉ hỏi em mấy câu thôi, hỏi xong .”
“Hỏi ! Bỏ tay .” Cô định gỡ tay vai xuống.
Lục Đình rũ mắt, dùng bàn tay còn nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang làm loạn của cô, bao trọn trong lòng bàn tay mà vuốt ve. Tay cô mềm mại, mịn màng như mỡ đông .
Tiêu Khả Tình cảm nhận nhiệt độ từ bàn tay đàn ông, ngước mắt lên liền chạm đôi mắt thâm thúy đang chằm chằm. Ánh mắt như chứa cả một hồ nước thu, tràn đầy sự dịu dàng vô tận, thở phả nhẹ lên mặt cô.
“Chỉ hỏi em mấy câu thôi mà? Đến mức trốn tránh ?”
Tim Tiêu Khả Tình bỗng chốc đập loạn nhịp. Cái giọng điệu ... làm cô chút miên man bất định. Cô định rút tay nhưng vẫn nắm chặt buông.
Tiêu Khả Tình tức giận: “Anh đối xử với con gái bằng cách động tay động chân thế ?”
“Tôi đây là học theo em thôi. Tôi chẳng qua chỉ là dắt tay, còn em thì , sờ soạng từ xuống . Chẳng , cái gì cũng là đầu tiên, đều trao cho em cả đấy!” Ánh mắt Lục Đình tràn ngập sự sủng ái.
“Em .” Cô cúi đầu để che giấu sự ngượng ngùng.
Lục Đình ghé sát tai cô nhỏ: “Để xem em còn cứng miệng đến bao giờ, sớm muộn gì cũng ngày khiến em thừa nhận.”