"Thư Dao, đôi khi cứ tưởng thông minh, nhưng thực chỉ là kẻ trong cuộc u mê mà thôi." Cố An Hòa , nụ mang theo vài phần thâm ý.
Lời của Cố An Hòa khiến Thư Dao chút hiểu. Cô thêm gì với Cố An Hòa nữa, thẳng nhà vệ sinh.
Ngược , Cố An Hòa chằm chằm bóng lưng Thư Dao, trong đôi mắt xinh dần hiện lên vẻ ác ý dữ tợn.
Cố An Hòa hiểu, tại là Thư Dao chứ?
Một lát , khi Thư Dao từ nhà vệ sinh , Sâm Dữ đến gọi cô: "Thư tiểu thư, Tổng giám đốc mời cô lên lầu chơi."
Thư Dao ngẩng đầu lên thấy ban công tầng hai, ánh mắt Vinh Hạc Niên đang xuống cô. Ánh mắt hai chạm , Thư Dao vô tình phát hiện cổ áo sơ mi trắng của Vinh Hạc Niên vết son môi của cô. Tuy rõ lắm nhưng cô thấy ngay, cảm giác khá ám .
Theo lý mà , mắc bệnh sạch sẽ như Vinh Hạc Niên sẽ thể chịu đựng , nhưng vết son đó vẫn còn ở đó.
"Trên đó chơi gì ?" Thư Dao về phía Vinh Hạc Niên nữa, hỏi Sâm Dữ.
"Trên đó là phòng chơi bài." Sâm Dữ đáp, Thư Dao gật đầu.
Lên tầng hai, Thư Dao tới thì thấy ngoài Vinh Hạc Niên, Tống Du Châu, Quan Cảnh Kiêu còn Giang Nguyên Húc lúc nãy. Ngoại trừ Vinh Hạc Niên, bên cạnh họ đều bạn gái cùng.
"Đông đủ cả , bắt đầu thôi." Tống Du Châu ngậm điếu thuốc, cố ý Vinh Hạc Niên một cái.
Vinh Hạc Niên vòng tay ôm vai Thư Dao về phía bàn chơi bài. Thư Dao thì thầm nhắc nhở : "Cái chơi ."
"Ngồi cạnh ." Vinh Hạc Niên cô một cái, đơn giản, đó nhớ Thư Dao hình như cưỡi ngựa, bèn thuận miệng hỏi: "Biết chơi golf ?"
Thư Dao gật đầu. Nghề nghiệp của cô khiến cô tiếp xúc với hầu hết các ngành nghề, kỹ năng học cũng ít, nhưng đa phần chỉ sơ sơ. Tuy nhiên, đ.á.n.h bài thì cô thực sự .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-308-chan-ai.html.]
Bình thường khi nghỉ, cô thà ngủ còn hơn. , cô thích nhất là ngủ, nhưng công việc thường ngày quá bận rộn, thời gian ngủ còn chẳng đủ.
"Đang thì thầm to nhỏ gì thế?" Giang Nguyên Húc đột nhiên lên tiếng, ánh mắt liếc qua liếc giữa Vinh Hạc Niên và Thư Dao, chút phóng túng.
Cùng lúc đó, đều xuống. Vinh Hạc Niên ném cho Giang Nguyên Húc một ánh mắt "tự hiểu lấy", gì.
Giang Nguyên Húc vẫn tiếp tục :
"Hạc Niên, cô Thư đây là gì của thế? Chẳng đây những cuộc vui thế mang phụ nữ theo ?"
"Sao thế? Đây là gặp chân ái ?"
Giang Nguyên Húc nhấn mạnh hai chữ "chân ái".
Lời của Giang Nguyên Húc dứt, mấy đều im lặng. Ánh mắt Tống Du Châu đảo qua đảo giữa Vinh Hạc Niên và Giang Nguyên Húc, đó lảng sang chuyện khác: "Nguyên Húc, khó khăn lắm mới từ Tây Thành đến đây, định làm gì thế hả? Không thắng ?"
Quan Cảnh Kiêu cũng : "Bắt đầu , hôm nay chẳng chơi cho đời , lát nữa thể về sớm đấy."
Khuôn mặt tuấn tú của Vinh Hạc Niên trầm xuống, Giang Nguyên Húc : "Cậu nhiều đấy."
Giang Nguyên Húc nhếch mép, nở một nụ châm chọc.
Hai chẳng lẽ hiềm khích gì? Thư Dao khỏi thắc mắc, nhưng cô nén sự tò mò xuống. Cô chỉ là cùng, cần thiết gì.
Về hai chữ "chân ái" mà Giang Nguyên Húc , trong lòng cô nhạt, chính cô cũng cho là như .
Vinh Hạc Niên nhiều về chuyện . Ván bài bắt đầu, trong quá trình chơi, Giang Nguyên Húc liếc Thư Dao một cái, : "Cô Thư, gì ?"