—Câu lạc bộ b.ắ.n cung—
Môn b.ắ.n cung , vẻ đơn giản, nhưng nếu động tác quá chuẩn, cũng dễ căng cơ.
Tô Miên là mới, bình thường tập luyện, Tô Cừu lo lắng cô sẽ đau tay, nên luôn tận tình hướng dẫn động tác cho cô, và nhắc nhở cô chú ý nghỉ ngơi.
Cô bé má hồng hào, chơi mệt, liếc mục tiêu đối diện Tô Miên.
Ừm, thành tích cũng khá .
"Miên Miên, vệ sinh, chuyện gì nhớ gọi điện cho ." Tô Cừu dặn dò.
"Biết ."
Tô Miên qua loa đáp, b.ắ.n một mũi tên.
Tô Cừu cầm lấy điện thoại bàn nhỏ bên cạnh, gật đầu hiệu với Tạ Cảnh Xuyên, sải bước dài, ngoài.
Anh bước nhanh, chớp mắt biến mất ở cửa.
Tạ Cảnh Xuyên nheo mắt, cho đến khi còn rõ bóng lưng Tô Cừu, lập tức cầm điện thoại lên, hướng về phía Tô Miên, chụp mấy tấm ảnh, gửi cho Lệ Thân.
"Anh Cảnh Xuyên, đang chụp em ?"
Tô Miên nghiêng đầu, Tạ Cảnh Xuyên, vô tội chớp chớp mắt, đột nhiên gần, chụp làm gì?
Tạ Cảnh Xuyên trêu chọc, nhỏ:
"Em Tô, em cứ tiếp tục chơi , nãy Lệ Thân gửi tin nhắn cho , nhớ em, chụp mấy tấm ảnh của em gửi qua, để giải nỗi tương tư."
Lời , Tô Miên đỏ bừng mặt.
Tạ Cảnh Xuyên thấy cô bé ngại ngùng, hai tiếng, nữa, nhắm khuôn mặt đỏ bừng của cô bé, nhanh chóng chụp mấy tấm, gửi cho Lệ Thân, quên khoe khoang một câu:
【Dáng vẻ ngại ngùng của em Tô thật đáng yêu, tiếc là, bây giờ thấy /Cảm thấy buồn cho /】
Thực , chụp từ lâu , chỉ là ngại Tô Cừu mặt, động tác dám quá lớn, bây giờ tìm cơ hội, chụp thêm hai tấm nữa, gửi hết cho Lệ Thân.
【Chuyện từ trời rơi xuống , đầu tiên em Tô đến Kinh Thành chơi, là ở cùng , thật sự là sủng ái mà lo sợ /Vui mừng xoay vòng vòng/】
Khi Lệ Thân nhận tin nhắn, tay đang cầm một quả bóng nhỏ, đang huấn luyện Vượng Tài, thằng bé lớn, những đặc tính ưu tú của Husky dần bộc lộ ngày càng rõ rệt.
Để nó tiêu hao bớt năng lượng dư thừa, trong nhà thường luân phiên dắt nó dạo, chơi bóng với nó.
Nhìn nội dung tin nhắn, mắt Lệ Thân tối sầm , cất điện thoại, thầm ghi một khoản nợ cho Tạ Cảnh Xuyên.
Ở cùng ?
Rất .
---------
như Tạ Cảnh Xuyên , câu lạc bộ lớn.
Tô Cừu ngoài, rẽ trái rẽ ,Dưới sự hướng dẫn của biển chỉ dẫn trong sân, mới tìm thấy nhà vệ sinh nam.
Đến cửa, dường như cảm nhận điều gì đó, bước chân khựng , nghiêng đầu về phía , một lượt, nhưng thấy thứ phía vẫn bình thường.
Anh vốn là thần kinh nhạy bén.
Vừa nãy trong phòng tập, cảm thấy thỉnh thoảng chằm chằm , bây giờ ngoài, cảm giác theo dõi đó vẫn hề giảm bớt.
Chắc hẳn đang theo xa.
Tô Cừu mím môi, bước nhà vệ sinh.
Anh vốn dĩ gây thù chuốc oán với ai, ngày thường đối xử với cũng lịch sự, khách khí, lén lút theo dõi , nhưng hành động gì, chắc hẳn gây bất lợi cho .
Tô Cừu cảm thấy khá thú vị.
Trong phòng tập, tổng cộng chín đường b.ắ.n cung.
Ba họ ở vị trí sát bên trong, ở giữa một tấm chắn trong suốt, chắc hẳn là để ý đến Tạ Cảnh Xuyên, dù phận của cũng đặc biệt.
Trong phòng chỉ một lối , sự chú ý của luôn đặt , e rằng b.ắ.n cung nhiều.
Bỏ tiền , cứ chằm chằm …
Không thấy lỗ ?
Tô Cừu bày tỏ sự thể hiểu nổi.
Anh giải quyết xong nhu cầu sinh lý, bước khỏi nhà vệ sinh, chợt ngẩng đầu, bất ngờ thấy ở góc tường xa xa, một bóng lướt qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vo-yeu-duoc-cung-chieu-cua-cuu-gia/chuong-320-anh-ay-co-nghi-minh-la-ke-rinh-mo-khong.html.]
Vạt váy đen đó, khẽ lay động trong trung.
Tô Cừu nheo mắt, váy đen…
Hóa là một phụ nữ?
---------
Ở góc tường.
Người phụ nữ mặc váy đen, lưng áp sát tường, má hồng hào, đầu óc trống rỗng.
Cô ôm ngực, lông mi khẽ run rẩy, tim đập ‘thình thịch’, thở dốc vì căng thẳng…
May quá, suýt nữa thì phát hiện.
“Trông thế , nghĩ là kẻ biến thái ?” Người phụ nữ lẩm bẩm.
Cô thở một , cố gắng giữ bình tĩnh, đó nhích chân, hai lòng bàn tay áp tường, cúi xuống, từ từ đưa đầu ngoài…
Nhìn một lượt, đó biến mất.
Người phụ nữ vô cùng bực bội, bước từ tường, như mất hồn, dậm chân về phía phòng tập.
Anh sẽ chứ?
Biển mênh mông, còn thể gặp ?
Dường như nghĩ đến điều gì đó, mắt phụ nữ sáng lên, lẩm bẩm một , “ , bạn của vẫn còn trong phòng tập, chắc chắn sẽ !”
Nghĩ , phụ nữ tăng tốc bước chân.
Đến phòng tập, cô nóng lòng bên trong, chỉ thấy tấm chắn đó thật vướng víu.
Trong tầm của cô, chỉ một cô gái nhỏ xinh búi tóc củ tỏi, đang ghế gỗ nghỉ ngơi.
Cô gái nhỏ thẳng về phía , như đang chuyện với ai đó, thỉnh thoảng vung tay, cử chỉ hành động giấu vẻ dịu dàng, đáng yêu và quyến rũ.
Không lâu , một bóng xuất hiện.
Người đàn ông cao lớn, lưng về phía cô, tay cầm cung, thẳng xuống đất, động đậy, như đang chuyện gì đó với cô gái nhỏ .
Người phụ nữ nội tâm kích động, quả nhiên !
“Nhìn gì mà thất thần thế?”
Người bạn bên cạnh thấy cô cứ ngây đó, vẫy tay mặt cô, theo hướng mắt cô, phát hiện điều gì bất thường.
Cười trêu chọc, “Thấy trai ?”
Người phụ nữ suy nghĩ trở , lắc đầu, “Không gì, mau tập , tớ một lát.”
“Còn nữa ?”
“Trời ơi là trời, gần cả buổi sáng , mau dậy tập một lát , đừng quên, còn tham gia thi đấu đấy, đừng để thua cái bông sen đen đó thật, tớ sẽ tức đến hộc m.á.u mất!”
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Người bạn cằn nhằn, vẻ mặt hận thể biến sắt thành thép.
“Không thiếu hôm nay, ngày mai tớ đến.”
Người phụ nữ với cô, lơ đãng nhích chân, nhất thời chú ý đến chân bàn, bất ngờ vấp một cái, thấy sắp ngã…
Cô bản năng kêu lên một tiếng, “Á…!”
Mọi đều sang cô, đồng t.ử co rút.
“Cẩn thận…!”
Người bạn bên cạnh phụ nữ cũng giật , vội vàng tiến lên một bước, một tay nắm lấy cánh tay cô, một tay ôm eo cô, kịp đỡ cô vững.
Thấy cô xuống, bạn vẫn còn sợ hãi thở dài, “Sợ c.h.ế.t tớ ! Cậu cẩn thận một chút , nếu mà ngã thật thì mặt chắc chắn sẽ biến dạng!”
“Cảm ơn.”
Người phụ nữ cúi đầu, nhỏ giọng cảm ơn.
Trước mắt bao , bạn thấy cô rụt rè, liền an ủi, “Không thương là , cứ đây, tớ nhà vệ sinh một lát, về chúng ăn nhé?”
“Được.”
Người phụ nữ mặt đỏ bừng, thoải mái.
Mất mặt, quá mất mặt !
Không thấy ?