Vợ Tôi Là Tin Tặc - Chương 766

Cập nhật lúc: 2026-03-27 05:33:42
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nicole Stanley.

- Mọi cứ thảo luận . Em chỉ mới đưa ý tưởng thôi, còn việc thực hiện là do đảm nhận. Giờ em xin phép đây.

- Được . - Stanley mỉm , cảm thấy an tâm hơn hẳn.

Edwin kìm nén nổi sự tò mò. Thấy Nicole rời , vội vàng túm lấy Stanley.

- Có chuyện gì mà bí mật thế? Nói cho xem Nicole nghĩ ý tưởng gì nào.

Stanley gỡ tay .

- Được , sẽ cho .

Sau đó, hai cùng thảo luận về kế hoạch, và Edwin kìm mà vỗ tay tán thưởng đầy phấn khích.

- Nicole thật sự quá đỉnh! Chỉ mới thể nghĩ một cách như thế.

Hoàng hôn buông xuống. Học sinh từ Học viện Royal Creek đang ùa ngoài. Những em sống nội trú đều lên xe riêng của gia đình để trở về nhà.

Tại quán cà phê đối diện trường, Martin đang dõi mắt dòng học sinh bước . Anh chỉ thấy chờ đợi bấy lâu. Chỉ cần thoáng thấy bóng dáng cô thôi cũng đủ khiến cảm thấy hạnh phúc.

Kể từ tin Nicole thương, Martin luôn nơm nớp lo âu và ngừng nghĩ về cô, nỗi lo càng trở nên day dứt hơn thất bại của cuộc thí nghiệm qua. Tuy nhiên, hai vốn chẳng thiết gì, nên chỉ còn cách tìm cơ hội để tạo một cuộc chạm trán tình cờ.

Đối diện Học viện Royal Creek chẳng cửa hàng nào khác, thế nên đành chờ tại quán cà phê .

Joyce đang ngay bên cạnh, và Martin cảm thấy cô nàng thật sự quá phiền phức. Nếu cô sẽ mò đến quấy rầy như thế , chẳng dại gì mà tiết lộ địa điểm của cho cô .

Anh chẳng còn tâm trí nào để trò chuyện, thế mà Joyce vẫn cứ cố tìm đủ chủ đề để bắt chuyện với . Anh chỉ đáp cô một cách qua loa, chiếu lệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vo-toi-la-tin-tac/chuong-766.html.]

Thấy Martin tỏ vẻ khó chịu mặt, cô càng đà lấn tới, tiếp tục đeo bám và nhờ giúp vài lời cho gia đình cô.

Nghe cô nhắc chuyện dự án một nữa, Martin bắt đầu mất bình tĩnh và Joyce với ánh mắt đầy vẻ chán ghét. Gương mặt vô cảm, trong đầu thầm nghĩ: “Sao giờ nhận là một kẻ phiền toái đến thế nhỉ?”

Joyce chẳng hề nhận rằng Martin đang sắp mất hết kiên nhẫn, cô vẫn cứ thao thao bất tuyệt ngừng.

- Anh bao giờ chuyện với ông Wyance ? Anh trong đầu ông đang nghĩ gì ? Liệu ông định giao bộ dự án cho riêng nhà Riddle ? Họ làm thể kham nổi chứ?

Martin thấy vẻ mặt đầy vẻ tự phụ của cô, nhưng chẳng lời nào. Anh ánh mắt về phía đám đông bên ngoài, thầm đấu tranh để kìm nén những cơn bốc đồng đang trỗi dậy trong lòng.

“Bình tĩnh nào, thật bình tĩnh.”

Thấy Martin phớt lờ , Joyce ghé sát mặt về phía .

- Anh sẽ giữ đúng lời hứa chứ, Martin?

Cô cứ ngỡ trông thật xinh lúc , nhưng Martin chỉ đ.ấ.m thẳng mặt cô ném cô ngoài cửa sổ cho rảnh nợ.

Martin cô, nghiến chặt răng, nở một nụ khi thấy cô ghé mặt gần hơn.

- Nếu cô còn thêm dù chỉ một lời nữa, sẽ lập tức bảo bố giao bộ dự án cho nhà Riddle đấy.

Chiêu hiệu quả hơn cả nắm đấm. Joyce hoảng sợ và im bặt ngay tức khắc. Tuy nhiên, trong đầu cô vẫn ngừng lầm bầm than vãn rằng Martin chẳng hề cách đối xử đúng mực với phụ nữ chút nào.

"Anh thậm chí chẳng thèm để mắt đến một phụ nữ xinh như , còn tỏ thái độ lạnh lùng như thế. Anh đáng đời khi sống độc suốt đời."

Nghĩ đến đó, Joyce lén liếc Martin, đang hướng mắt ngoài cửa sổ. Cô cảm thấy thoáng chút ngượng ngùng khi ngắm gương mặt điển trai của .

“Trông vẫn thật bảnh bao khi nổi nóng với . Dù cái miệng lưỡi sắc sảo và tính khí thất thường, nhưng về cơ bản vẫn đối xử với , luôn đồng ý với hầu hết yêu cầu đưa và chẳng bao giờ đẩy thế khó xử. Thế nên, dù nóng tính chăng nữa, nghĩ vẫn thể chấp nhận . Một đàn ông như thế chắc chắn sẽ cách yêu thương, chiều chuộng vợ con khi kết hôn mà, đúng nhỉ?”

Loading...