- Tớ… - June c.ắ.n môi vì hổ.
- Nicole, làm ơn đừng với trai …
- Nếu thì tớ sẽ c.h.ế.t vì hổ mất.
- Đừng lo. - Nicole liếc cô.
- Cậu nghĩ tớ là ai chứ? Tớ ghét chuyện thị phi nhất.
June gật đầu nghiêm nghị.
- Ừ, tớ . Cậu loại như .
Chỉ đến lúc đó cô mới cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.
Nicole bắt đầu đồ, và khi đồ, cô đột nhiên nhớ điều gì đó.
- Gia tộc Wallace ở San Joto là một gia tộc khá thế lực. Cậu đến dự tiệc của ông Johnston ?
June ngạc nhiên.
- … Tớ .
Mặc dù là con gái của gia tộc Wallace ở San Joto, nhưng cô chủ yếu tập trung việc học và hỏi han về những gì đang diễn ở nhà.
- Anh trai tớ sẽ đến đó.
Cả năm trai của cô đều sẽ tham dự bữa tiệc, và Samuel đương nhiên cũng ngoại lệ.
Sau khi nhận lời mách nước từ Nicole, mắt June sáng lên.
- Vậy thì tớ cũng !
Cô nhiều cơ hội để liên lạc với Samuel ngoài giờ học, và cô cần nắm bắt cơ hội .
- Cô bé thông minh đấy. - Nicole và nháy mắt với June.
- Nhớ ăn diện thật nhé. Cho tớ nếu thiếu gì nhé.
June dường như lúc nào cũng nhiều tiền tiêu vặt. Con gái của những gia đình giàu thường tiết kiệm như cô. Sự tiết kiệm của cô khiến Nicole buồn vì sợ rằng June tiêu tiền, nên cô nhắc nhở thêm điều đó.
June khỏi cảm động.
- Nicole… cảm ơn nhiều lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vo-toi-la-tin-tac/chuong-757.html.]
Mặc dù là con gái của gia đình Wallace, nhưng kể từ khi kế kết hôn với gia đình , cô hiếm khi xin tiền gia đình. Hầu hết chi phí sinh hoạt của cô đến từ tiền học bổng và một khoản trợ cấp từ bà ngoại. Nếu cô dự tiệc, cô thực sự nhiều tiền.
- Cậu cảm ơn tớ cái gì? Chúng là bạn ? - Nicole trêu chọc. Cô coi June và Lulu là bạn từ lâu .
June ngờ Nicole điều chân thành như và cảm động.
- Nicole… Cậu tuyệt nhất!
Vừa , cô ôm chầm lấy Nicole, dù Nicole vẫn đồ xong.
Nicole chỉ mới mặc áo phông qua đầu, và chiếc áo vướng vai cô khi ôm một cách vụng về như .
- Ờ, để tớ mặc . Tớ vẫn mặc xong…
“Thật là khó xử.”
Tuy nhiên, nếu vì tay áo kẹp, cô đẩy June .
Đây là đầu tiên Nicole tiếp xúc da thịt với bạn, và cô hổ.
June lập tức buông cô và .
- Tớ giúp mặc áo!
Vừa , cô kéo chiếc áo phông thường ngày của Nicole xuống.
Sau đó, hai xuống trò chuyện.
Mặc dù Nicole chỉ thỉnh thoảng chuyện giữa những trao đổi, nhưng đôi lúc cô vẫn đùa với June.
Hai thực sự thoải mái.
…
Bên trong phòng thí nghiệm bệnh viện.
Joyce trong phòng thí nghiệm chật chội với vẻ mặt lo lắng thể che giấu.
Cô cuối cùng cũng trở nhóm nhờ sự cho phép của Martin, nhưng cô vẫn lo lắng, sợ rằng sẽ đuổi việc nếu gây sai sót.
Kể từ sự việc đó, cô dám chuyện thoải mái với Martin nữa, và cô làm thế nào để với về chuyện gia đình McCarthy.
Lúc , Martin đang cắt thứ gì đó bàn thí nghiệm, tóc tai bù xù. Một cây bút gọt nhọn cạy lên tai, thỉnh thoảng cảm nhận ánh mắt của Joyce, và vẻ mặt cáu kỉnh dần hiện lên.
Anh nỡ vứt bỏ ống nghiệm trong tay. Anh cẩn thận nhấc nó lên khi Joyce, ánh mắt lạnh lùng và thiếu kiên nhẫn.
- Hiện giờ ai ở đây. Tôi cho cô cơ hội cuối cùng. Giờ thì , cái gì?