Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Đòi Ly Hôn, Chồng Sĩ Quan Hoảng Hốt - Chương 79

Cập nhật lúc: 2026-05-11 05:33:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bố, Bố Không Cố Gắng Sau Này Bị Nguyễn Tương Tương Trả Thù Thì Làm Sao?

Nguyễn Mộng Mộng cảm thấy hai chân sắp vững nữa . Tại sự đổi của Nguyễn Tương Tương lớn đến ?

Lần ở Đại học Thương Đô thấy cô đang chụp ảnh cho Khương Nhiễm, vốn tưởng cô chỉ là một làm thuê.

Không ngờ cô là bà chủ của studio nhiếp ảnh?

Và cái cửa hàng trang trí tinh xảo , thế mà cũng là của Nguyễn Tương Tương.

Cảm giác nguy cơ của Nguyễn Mộng Mộng đột ngột tăng vọt. Vốn tưởng rằng thi đỗ đại học là thể kê cao gối mà ngủ, đó trong thời gian học đại học, an tâm tìm một nam sinh gia cảnh tồi, tương lai gả qua đó, chính là quan phu nhân .

bây giờ qua gần nửa học kỳ , ngoại trừ cái tên thiếu gia rởm Tống Chí Kiệt răm rắp lời , những nam sinh khác đều khó đối phó.

Hiện tại ưng ý nhất là Thư Văn, nhưng Thư Văn cũng là một kẻ tầm hạn hẹp, khi gặp Nguyễn Tương Tương xong thì cứ như biến thành một khác.

Hôm nay thấy Nguyễn Tương Tương thế mà mở hai cửa hàng hoành tráng như , Nguyễn Mộng Mộng nhận thức sâu sắc rằng, thể chờ c.h.ế.t nữa.

Ví dụ như sớm ngày hạ gục đàn Thư Văn, hoặc những nam sinh khác gia cảnh tương đương với Thư Văn cũng .

Còn một việc nan giải nhất hiện nay là, trong tay cô còn tiền nữa. Muốn thu hút sự chú ý của con trai, chắc chắn bỏ công sức việc ăn diện.

Số tiền Nguyễn Thành Hoành cho cô chẳng còn bao nhiêu, quần áo đều là mua từ lâu .

Càng đừng đến mỹ phẩm, hiện tại cô quả thực mua nổi.

bây giờ đang học, lấy tâm trí mà kiếm tiền?

Trước mắt chỉ thể tìm Nguyễn Thành Hoành thôi...

Thần Đô, trong một phân xưởng của xưởng giấy.

Nguyễn Thành Hoành cúi gằm mặt, đang lãnh đạo răn dạy.

"Lão Nguyễn , đây chúng là bạn học, những lời khó sẽ nữa. kể từ khi vợ bắt trong đó, suốt ngày trễ về sớm, lúc làm việc càng cẩu thả vô cùng. Lần vì sự sơ suất của , chất lượng lô giấy cắt của chúng bộ đều đạt tiêu chuẩn.

Ý của lãnh đạo cấp là, để xuống phân xưởng rèn luyện thêm một thời gian. Trách nhiệm của chức chủ nhiệm vẫn lớn.

Nói thật, nếu bảo lãnh cho , trong tình huống gây tổn thất lớn như , lãnh đạo khó mà trực tiếp sa thải ."

"Lão Trần , chuyện thực sự là do sơ suất. Anh giúp với lãnh đạo một tiếng, thực sự thể để về phân xưởng . Bây giờ nhà chỉ một kiếm tiền, còn nuôi con gái học đại học. Nếu sắp xếp cho xuống phân xưởng, lương cũng giảm, lấy gì nuôi con gái đây?"

Nguyễn Thành Hoành mang vẻ mặt khẩn cầu .

"Lão Nguyễn , thực sự cố gắng hết sức . Thể diện của mặt lãnh đạo cấp cũng chẳng cần nữa, bảo lãnh cho hai . Tục ngữ câu quá tam ba bận, thực sự giúp nữa , cứ quyết định ." Trần chủ nhiệm mặt cảm xúc .

Nói xong liền lệnh đuổi khách.

Nguyễn Thành Hoành mang vẻ mặt đầy khó chịu rời khỏi văn phòng của Trần chủ nhiệm, trong lòng vô cùng oán trách bạn học cũ .

Ông giúp thêm vài câu thì c.h.ế.t ai?

Ai mà chẳng lãnh đạo cấp của xưởng giấy chính là rể của lão Trần!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vo-quan-nhan-xinh-dep-doi-ly-hon-chong-si-quan-hoang-hot/chuong-79.html.]

Trước đây cùng học, cùng đến vùng biên cương làm thanh niên trí thức, em cả đời, thể vì mà cắm đao sườn cơ mà.

Bây giờ thì , chẳng qua chỉ phạm chút nhỏ, dẫn đến chất lượng lô hàng kém một chút. Không làm hàng loại một, thì chẳng vẫn thể làm hàng loại hai ?

Nói chung xưởng giấy sẽ bất kỳ tổn thất nào cả!

Nguyễn Thành Hoành chỉ cảm thấy tình thật lạnh nhạt, trách thì trách một ông rể làm lãnh đạo lớn thôi!

Còn Trần chủ nhiệm trong văn phòng khi tiễn Nguyễn Thành Hoành , cũng bất đực dĩ thở dài một tiếng.

Nhớ những năm tháng cùng Nguyễn Thành Hoành ở vùng biên cương làm thanh niên trí thức, lúc đó đều còn trẻ, hăng hái bừng bừng, hoài bão.

Chỉ là những hoài bão đó cũng theo tuổi tác mà tăng lên, biến thành những lo toan củi gạo dầu muối hàng ngày, những thiếu niên năm nào cũng đều biến thành những ông già.

Còn hiện tại, Nguyễn Thành Hoành ngày càng đáng tin cậy. Bỏ mặc con gái ruột nuôi dạy đàng hoàng, cứ khăng khăng cưới một cô vợ hai đời chồng mang theo con gái riêng. Cũng chẳng làm ăn kiểu gì, cô vợ hai đó tự đưa tù.

Lão Nguyễn cũng trở nên thần hồn nát thần tính, làm việc còn trách nhiệm nữa. Cậy mối quan hệ của , mỗi xảy chuyện đều đến tìm ông nhờ đỡ.

Trần chủ nhiệm cứ nghĩ đến là thấy phiền não, đặc biệt là khi Nguyễn Thành Hoành cứ mở miệng là gọi ông một tiếng "lão Trần". Ông càng cảm thấy bạn học cũ , ít nhiều cũng quá coi trọng bản .

Lần vì sự sơ suất của Nguyễn Thành Hoành, dẫn đến chất lượng của bộ lô hàng giảm sút. Vốn dĩ thể làm hàng loại một, bây giờ chỉ thể làm hàng loại hai, thậm chí loại ba. Dưới một sai lầm nghiêm trọng như , Nguyễn Thành Hoành vẫn giữ thái độ thèm bận tâm.

Lãnh đạo cấp tuy là rể của , nhưng nhiều giúp Nguyễn Thành Hoành xin xỏ, lãnh đạo khu vực vui . Lần Trần chủ nhiệm cũng lười quản nữa, trực tiếp sa thải, là nể mặt lắm .

Tục ngữ câu, nhà dột gặp mưa rào.

Nguyễn Thành Hoành giáng chức, tiền lương cắt giảm đáng kể, thì nhận điện thoại từ Thương Đô của cô con gái kế.

Khu nhà tập thể chỉ một chiếc điện thoại, ông cụ ở phòng bảo vệ thấy Nguyễn Thành Hoành, : "Thành Hoành , cô con gái kế của khá lắm, thi đỗ Đại học Thương Đô, còn thường xuyên gọi điện về, là một đứa hiếu. Tương lai nghiệp tiền đồ lớn, làm bố như cũng hưởng phúc lây đấy."

Nghe lời , trong lòng Nguyễn Thành Hoành cũng dễ chịu hơn một chút. Bây giờ chỗ dựa duy nhất của ông cũng chỉ cô con gái kế thôi.

Đây cũng là niềm hy vọng duy nhất của ông . May mà con gái kế quả thực là một đứa hiếu, cũng tầm . Cố gắng thêm chút nữa lão Nguyễn, đợi con gái kế nghiệp, gả nhà làm quan, những ngày tháng của sẽ đến thôi.

Sau khi điện thoại, lòng Nguyễn Thành Hoành lạnh toát. Cuộc điện thoại của con gái kế hóa là để đòi tiền.

"Bố, con ở trường đại học nhắm một nam sinh, gia cảnh tồi. Hiện tại tiến triển giữa con và cũng khá , nhưng xung quanh nhiều . Con nâng cấp bản một chút, nếu con thực sự sức cạnh tranh . Bố gửi cho con năm trăm tệ , bây giờ con chỉ còn hơn năm tệ thôi."

Nguyễn Mộng Mộng với giọng điệu đương nhiên.

"Cái gì? Năm trăm? Mộng Mộng, làm con thất vọng , bố thực sự lấy tiền. Chức chủ nhiệm phân xưởng của bố cũng cách , mỗi tháng chỉ hai mươi lăm tệ tiền lương thôi." Nguyễn Thành Hoành bất đực dĩ .

"Hả? Bố, bố đừng đùa con nữa, đang yên đang lành chức chủ nhiệm phân xưởng cách ? Vậy 500, thì 300 , con sẽ tiêu tiết kiệm một chút." Nguyễn Mộng Mộng .

"Haiz, còn vì cái gì nữa, vì bố con làm việc sơ suất một chút, nên nắm thóp buông chứ . 300 bố cũng lấy ." Nguyễn Thành Hoành mất sự tự tin.

"Vậy 200 thì ?" Nguyễn Mộng Mộng tiếp tục nhượng bộ.

"Haiz, con gái , tiền nhà đều Nguyễn Tương Tương lấy hết , con . Bố thực sự tiền, đừng là 200, ngay cả 20 cũng khó." Nguyễn Thành Hoành bất đực dĩ .

Nguyễn Mộng Mộng trong điện thoại đột nhiên như nhớ điều gì đó, cao giọng : "Bố, bố đoán xem con ở Thương Đô gặp ai? Con gặp Nguyễn Tương Tương , chị ở Thương Đô mở hai cửa hàng ! Mỗi ngày kiếm nhiều tiền!

Bố, bố cứ qua loa đại khái sống qua ngày như , nỗ lực làm việc, tương lai chắc chắn sẽ Nguyễn Tương Tương giẫm chân ức h.i.ế.p đấy!"

Loading...