Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Đòi Ly Hôn, Chồng Sĩ Quan Hoảng Hốt - Chương 78
Cập nhật lúc: 2026-05-11 05:33:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hóa Ra Là Cô Chị Kế Tốt Của Tôi, Có Kinh Hỉ Không, Có Bất Ngờ Không?
Hôm nay Nguyễn Tương Tương bận rộn. Bên cửa hàng mỹ phẩm là ngày thứ hai khai trương, cô thể rời . Còn studio bên cạnh hôm nay cũng hai ca chụp ngoại cảnh, nhân sự hiện tại đang thiếu hụt trầm trọng.
Vừa giao tiền cho cô bé phụ trách thu ngân, dặn dò lúc thu tiền tính toán cho rõ ràng, đồng thời nhớ tặng quà nhỏ cho khách hàng.
Bên Lưu Vĩ gọi với sang: "Chị Nguyễn, mau qua đây một lát, khách hàng chị mặt, cô yên tâm."
"Được , đến đây đến đây, bảo khách hàng đợi thêm một chút." Nguyễn Tương Tương chạy vụt như một cơn gió.
Đám nữ sinh Tiểu Mạt vô cùng tò mò chằm chằm bóng lưng của Nguyễn Tương Tương.
"Đây chính là bà chủ của cửa hàng ? Trông quá mất."
" , tóc của chị nhuộm màu và uốn xoăn nhỉ?"
Đám Tiểu Mạt ngại ngùng bàn tán. Cảm thấy tuổi tác của bà chủ cũng xấp xỉ bọn họ, nhưng sự chênh lệch khi so sánh quá lớn!
" , chị chính là bà chủ của chúng , lắm." Lưu Thiến híp mắt hùa theo. Cá nhân cô nàng cũng thực sự cảm thấy bà chủ nhà xinh tài giỏi.
Nguyễn Mộng Mộng đảo mắt trắng dã, : "Các thấy cô trông kỳ quái ? Kiểu nhan sắc ở chỗ chúng căn bản hoan nghênh. Dùng lời của lớn tuổi mà , thì chính là giống hệt hồ ly tinh."
Lúc những lời , Nguyễn Mộng Mộng hận thể xé nát khuôn mặt đó của Nguyễn Tương Tương.
"Ơ kìa, vị nữ đồng chí , bà chủ của chúng , thẩm mỹ là chuyện cá nhân. Có thấy , thấy đều là chuyện bình thường. nếu chỉ vì hợp với thẩm mỹ của mà ác ý suy đoán khác, ác ý nguyền rủa khác, thì đó là một việc vô đạo đức." Lưu Thiến cố nén cơn giận .
"Thế ? Vậy thì tầm của bà chủ các cô cũng quá hạn hẹp , chính là thấy cô thì ?" Nguyễn Mộng Mộng vô cùng phục cãi .
"Cô ?" Lưu Thiến cạn lời, nữ đồng chí làm ?
lúc , Lãnh Hạ bước tới, cô lên tiếng: "Thứ rác rưởi ở thế ? Phục vụ cô bằng nụ là vì cô là khách hàng, nhưng thấy bộ dạng của cô giống như thành tâm đến mua đồ. Cái thá gì chứ? Cũng dám bà chủ của chúng ?
Bà chủ của chúng , cô ngoài hỏi phố . Cô hỏi 100 , nếu quá 5 chị , mang họ của cô luôn.
Hơn nữa, cô đến mua đồ thì cứ mua đồ, bà chủ của chúng , liên quan quái gì đến cô?"
Tính tình nóng nảy của Lãnh Hạ đột nhiên bùng lên. Bà chủ là như , cô thể lọt tai việc khác bà chủ lưng .
Nếu là khác thì cũng thôi , mấu chốt là cái cô , thôi thấy lộn ruột !
"Thôi nào, thôi nào Mộng Mộng, chúng bớt tranh cãi vài câu ."
" , ngoại hình của bà chủ quả thực chỗ nào để chê. Mộng Mộng, ghen tị với nhan sắc của ? Thực cũng khá xinh mà, chỉ là so với bà chủ thì quả thực sánh bằng. , cửa hàng chẳng , mỗi vốn dĩ đều , mỗi đều điểm mạnh riêng mà. Ví dụ như , về mặt tính cách thì hòa đồng, thiết với nhiều bạn nam..."
Bạn cùng phòng lải nhải khuyên nhủ một tràng, nhưng Nguyễn Mộng Mộng xong càng thấy m.á.u nóng dồn lên não. Cô bạn cùng phòng đúng là cách khuyên ghê...
"Không mua đồ thì ngoài , thấy bộ dạng của cô cũng chẳng giống sẽ mua đồ ." Lãnh Hạ tính tình nóng nảy, trực tiếp lệnh đuổi khách với Nguyễn Mộng Mộng.
Nguyễn Mộng Mộng chịu để yên, cô cao giọng chất vấn: "Dựa mà cô mua? Cô bớt cái thói ch.ó cậy gần nhà, khinh quá đáng ở đây . Thái độ phục vụ của cô quá tồi tệ, khiếu nại cô!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vo-quan-nhan-xinh-dep-doi-ly-hon-chong-si-quan-hoang-hot/chuong-78.html.]
Cùng với tiếng hét , những khách hàng xung quanh thi phóng ánh mắt tò mò tới.
"Chuyện làm đây?" Mã Ngọc Phân căng thẳng .
Diệp Tĩnh Lan nhanh chóng phản ứng , mỉm bước tới hỏi: "Chào tiểu đồng chí, xin hỏi cô gặp vấn đề gì? Tôi thể giúp cô giải quyết."
"Cô là ai? Cửa hàng là của cô ? Cô thể làm chủ ?" Nguyễn Mộng Mộng hỏi.
Diệp Tĩnh Lan nhớ những lời Nguyễn Tương Tương với . Hiện tại chị là cửa hàng trưởng của cửa hàng , việc đều do chị phụ trách. Những chuyện khiếu nại như thế , chị cũng thể tự xử lý, khi nào thực sự giải quyết mới tìm Nguyễn Tương Tương.
Vì , Diệp Tĩnh Lan mỉm : " , thể chịu trách nhiệm."
Trong lòng Nguyễn Mộng Mộng thở phào nhẹ nhõm. Thấy khí chất của Diệp Tĩnh Lan cũng tạm , tuổi tác cũng khá chín chắn, cô hiểu lẽ mới là bà chủ của cửa hàng !
Nguyễn Tương Tương cùng lắm cũng chỉ là hợp tác, cậy cái khuôn mặt hồ ly tinh đó, làm ở cửa hàng mỹ phẩm quả thực khá lợi thế.
"Nếu cô là bà chủ, yêu cầu nhân viên của các cô xin . Nếu , sẽ ngay tại đây, lặp lặp những lời nhân viên các cô khinh thường khách hàng cho những bước . Tôi xem ai còn dám đến chỗ các cô mua đồ nữa. Ngoài , các cô còn bồi thường phí tổn thất tinh thần cho . Đã sỉ nhục , chắc chắn sẽ chấp nhận một lời xin nhẹ bẫng ."
Nguyễn Mộng Mộng đắc ý . Hôm nay cô vặt lông con cừu béo là cửa hàng một trận trò mới . Ai bảo bà chủ rõ, hợp tác với Nguyễn Tương Tương chứ?
"Cái gì?" Diệp Tĩnh Lan ngờ cô gái trẻ tuổi trông vẻ non nớt vô liêm sỉ đến .
"Hừ? Sao nào? Thái độ phục vụ của cửa hàng các cô tồi tệ như ? Còn cho khác khiếu nại ?" Giọng Nguyễn Mộng Mộng lớn hơn vài phần.
Khiến cho khách hàng trong tiệm đều chọn đồ nữa, thi xúm xem náo nhiệt.
Thấy phản ứng của , Nguyễn Mộng Mộng vô cùng đắc ý. Chỉ cần cô làm ầm ĩ lên, hôm nay cửa hàng đừng hòng buôn bán gì nữa.
Có xúm hỏi: "Thái độ phục vụ ?"
Nguyễn Mộng Mộng vội vàng trả lời: "Chứ còn gì nữa. Tôi chỉ một câu bà chủ của cửa hàng , nhân viên của họ liền mắng một trận, còn đuổi ngoài. Nói qua là giống đến mua đồ. Đây chẳng là khinh thường khác ?"
Đám đông vây quanh tỏ vẻ đăm chiêu. Có ngẫm nghĩ : "Cô gái nhỏ , những chuyện khác , nhưng cô bảo bà chủ nhà , chuyện ít nhiều cũng mở to mắt mò đấy."
"Hahaha, đúng . Tôi còn tưởng chuyện gì to tát, hóa là ghen tị với nhan sắc của bà chủ nhà . Cô gái nhỏ , cô cũng thật là, cô so bì cái gì so, cứ nằng nặc so nhan sắc với bà chủ nhà ? Nhân viên mắng cô mới là lạ đấy."
"Tôi cũng buồn quá. Còn về thái độ phục vụ , thấy mà. Cô gái nhỏ, chắc cô từng đến bách hóa tổng hợp và hợp tác xã mua bán đúng ? Nhân viên bán hàng ở đó mới gọi là mắt để đỉnh đầu. Còn cho cô thử màu á? Cô đến sờ còn đừng hòng!"
Lời , thi bày tỏ sự đồng tình. Thời buổi , ai mà từng chịu những cái lườm nguýt từ nhân viên của hợp tác xã mua bán và bách hóa tổng hợp chứ?
Ngược ở đây, đến đây mua sắm quả thực là thư giãn cả thể xác lẫn tinh thần, trải nghiệm thế nào gọi là "khách hàng là thượng đế".
"Đi thôi thôi, tiếp tục thử màu nào. Cô gái nhỏ đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, làm lỡ dở việc mua sắm của chúng ." Mọi xong, ai nấy tản làm việc của .
Mặt Nguyễn Mộng Mộng sượng trân, giống như những gì nghĩ thế ?
"Hehe, hóa là cô , cô chị kế của . Thế nào? Có kinh hỉ , bất ngờ ?" Một giọng lạnh lùng vang lên, Nguyễn Mộng Mộng cảm thấy da đầu tê rần.
Nguyễn Tương Tương, cô qua đây từ lúc nào ?
"Nhân viên của chạy qua gọi , đang gây rối. Tôi còn tưởng là lưu manh xã hội nào cơ, hóa là chị kế của . Không ngờ bây giờ chị lưu lạc đến mức dựa việc ăn vạ để sống qua ngày ? Xem là Nguyễn Thành Hoành tiền cho chị nữa ?" Nguyễn Tương Tương đầy hứng thú khuôn mặt lúc đỏ lúc trắng của Nguyễn Mộng Mộng.