Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp Đòi Ly Hôn, Chồng Sĩ Quan Hoảng Hốt - Chương 137
Cập nhật lúc: 2026-05-11 05:35:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe Một Đám Tây Lông Nôn Mửa Ầm Ĩ
Ngược , một trai bước tới, ngập ngừng hỏi: "Mọi thực sự trong ăn cơm ? Lén cho , đồ ăn bên trong đắt lắm đấy."
"Tiểu Lâm, chuyện với họ làm gì, hôm nay chúng đón tiếp khách ngoại quốc đấy, mau đuổi họ , một lũ nhà quê đúng là mắt !" Lúc , cô gái đón khách xinh nhất trong đội, và cũng là duy nhất quàng khăn lụa cổ, nhíu mày lên tiếng.
"Mọi mau , lát nữa nước ngoài đến đấy, tổ trưởng của chúng lên tiếng ." Anh trai nhỏ giọng .
Nguyễn Tương Tương đang định lên tiếng, thì một chiếc xe buýt dừng cửa khách sạn. Khoảnh khắc cửa xe mở , một đám nước ngoài tóc vàng mắt xanh lảo đảo bò từ xe xuống.
Một nước ngoài đeo kính trong đó lao từ xe xuống, quỳ rạp xuống đất bắt đầu nôn thốc nôn tháo "Ọe, ọe".
Nôn xong, thấy dùng tiếng Anh c.h.ử.i rủa: "Shit! What kind of broken car is this? I feel dizzy and uncomfortable. This country is really backward. I am a foreign guest, how could you treat me like this? This country should not have developed. Shit!"
(Đại ý: Mẹ kiếp, cái xe rách nát gì thế , làm ông đây say xe chịu nổi. Ông đây là khách ngoại quốc đấy, trình độ tiếp đón của các chỉ đến thế thôi ? Cái đất nước đúng là lạc hậu c.h.ế.t , đáng đời phát triển nổi, kiếp!)
Nói xong, bắt đầu nôn ọe. Không chỉ , những nước ngoài với đủ màu da khác cũng mặt mày xanh xám, nôn mửa ngừng, miệng lầm bầm c.h.ử.i rủa.
Nháy mắt, cửa Khách sạn Quốc Tế tráng lệ sang trọng, một đám nước ngoài đủ màu da nôn mửa ầm ĩ. Nguyễn Tương Tương che miệng, che chắn cho của sang một bên âm thầm xem.
Cô gái đón khách nãy còn khinh thường nhóm Nguyễn Tương Tương, vội vàng tiến lên hỏi thăm khách ngoại quốc.
Cô dùng thứ tiếng Anh bập bẹ : "Sir, I'm sorry. I'm so sorry……"
Những từ khác thì cứ ấp a ấp úng mãi rặn chữ nào.
Trình độ tiếng Anh của mấy đón khách khác cũng đáng lo ngại kém, loanh quanh luẩn quẩn chỉ mỗi từ "sorry".
Đám nước ngoài say xe nôn mửa căn bản thèm nhận tình, ai nấy sắc mặt cực kỳ tồi tệ, trong miệng ngừng c.h.ử.i rủa đủ loại từ ngữ như Shit, whore, bitch, fuck.
Tài xế sốt ruột chịu nổi : "Ây da, trình độ tiếng Anh của các cô kém thế , phiên dịch ? Đám nước ngoài rốt cuộc đang xì xồ cái gì ?"
"Phiên dịch theo xe ?" Cô gái đón khách thích thể hiện sốt sắng hỏi tài xế.
"Đừng nhắc nữa, cũng say xe, nửa đường nôn dữ quá, đám nước ngoài đuổi xuống xe !" Tài xế sốt ruột chống hai tay ngang hông, qua .
"Ây da, cô đừng hỏi nhiều nữa, mau trong tìm , cô tiếng Anh, đây quạc quạc cái gì?" Tài xế thấy cô gái đón khách cứ ngây đó nhúc nhích, lập tức nổi cáu.
Cô gái đón khách c.ắ.n cắn môi, lúc mới nhớ trong gọi .
Lúc cô lao trong, mới phát hiện đám nhà quê nãy vẫn còn cắm rễ ở đây?
Lập tức bực bội : "Các đây xem cái gì, hiểu ? Có một từ tiếng Anh nào ? Hôm nay Khách sạn Quốc Tế đón tiếp khách ngoại quốc, các mau , thời gian dây dưa với các !"
Đám Mã Ngọc Phân quả thực thái độ của cô gái đón khách dọa sợ, Lưu Thiến bình thường ríu rít cũng nhỏ giọng : "Bà chủ, là chúng đừng ăn ở đây nữa, chỗ khác ."
"Đi thôi, Tương Tương, đón tiếp khách ngoại quốc, chúng chỗ khác ăn cũng thế mà." Mã Ngọc Phân kéo Nguyễn Tương Tương, chuẩn rời .
"Ừ ừ, thôi, đón tiếp khách ngoại quốc, bên trong chắc cũng hết chỗ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vo-quan-nhan-xinh-dep-doi-ly-hon-chong-si-quan-hoang-hot/chuong-137.html.]
Nguyễn Tương Tương im nhúc nhích, chằm chằm cô gái đón khách đang vênh váo tự đắc , khẩy một tiếng.
Cô gái đón khách thấy Nguyễn Tương Tương phản ứng gì, liền kéo trai nãy với nhóm Nguyễn Tương Tương là món ăn đắt, ăn đáng tiền , : "Tiểu Lâm, trong gọi quản lý dẫn phiên dịch đây."
Dặn dò xong, cô dùng ánh mắt mấy thiện cảm chỉ nhóm Nguyễn Tương Tương, bước tới : "Bảo các , thấy ? Chỗ chúng là Khách sạn Quốc Tế, các cũng xứng đến đây ? Nói cô đấy, chính là cô, đồ nhà quê, cô bằng cái ánh mắt gì đấy?"
Thực lúc cô gái đón khách lời , trong lòng cũng chột , vì nhóm Nguyễn Tương Tương thế nào cũng chẳng liên quan gì đến hai chữ "nhà quê". Nhóm Nguyễn Tương Tương đều là trẻ tuổi, hơn nữa bán mỹ phẩm và làm nhiếp ảnh.
Quần áo đều tươm tất, các cô gái đều trang điểm, phố tỷ lệ ngoái cũng cao. Đặc biệt là Nguyễn Tương Tương, cho đến nay từng ai nghi ngờ về nhan sắc của cô, c.h.ử.i là nhà quê đúng là đầu tiên.
Chỉ là cô gái đón khách , bình thường c.h.ử.i khác là nhà quê quen miệng .
Nên mở miệng là tuôn luôn.
"Bitch! Drop dead! You're a joke!" Nguyễn Tương Tương khẩy, phun vài từ tiếng Anh từ trong miệng.
Cô gái đón khách sững sờ, thế là ý gì?
"Cô cái gì đấy?"
"Hehe, hiểu đúng , để dịch cho cô nhé, ý là, con khốn nhà cô, đúng là mất mặt c.h.ế.t , đúng là một trò hề." Nói xong Nguyễn Tương Tương nhún vai, khẩy cô gái đón khách đang vênh váo tự đắc .
"Cô, cô cái gì? Cô dám dùng tiếng Anh c.h.ử.i ?" Cô gái đón khách chỉ Nguyễn Tương Tương, tức hộc m.á.u .
" đấy, chính là dùng tiếng Anh c.h.ử.i cô đấy, You big idiot, does your mom know how embarrassing you are? Receiving foreign guests is amazing, isn't it? You deserve to be a foreigner's dog~"
Nguyễn Tương Tương b.ắ.n một tràng tiếng Anh, đó khoanh hai tay ngực, buồn cô gái đón khách .
"Vẫn hiểu ? Nghe hiểu là đúng , để dịch cho cô nhé, câu của ý tứ đơn giản, cho kỹ đây, con ngu , cô cô mất mặt thế ? Đón tiếp khách ngoại quốc thì ghê gớm lắm ? Cô chỉ xứng làm một con ch.ó cho bọn Tây lông thôi!"
Nghe Nguyễn Tương Tương dịch , cô gái đón khách tức nổ phổi, chỉ thấy cô tức đến mức mặt đỏ bừng, hai chân run rẩy, nước mắt chực trào .
Nguyễn Tương Tương giơ tay ngăn : "Đừng nhỏ nước đái mèo mặt bà đây, nào, cô c.h.ử.i cũng , cũng khó chịu ?
Biết hai ba câu ngoại ngữ thì gì ghê gớm, quan trọng là cái thứ ngoại ngữ bập bẹ của cô cũng chẳng làm .
Không cô lấy sự tự tin, còn nữa cái Khách sạn Quốc Tế là do nhà cô mở ?
Có cô làm phục vụ ở đây lâu quá , nên sinh ảo giác cái khách sạn là do nhà cô mở ?
Cái khách sạn lớn chẳng rành rành đó, cũng mở cửa cho trong nước ?
Sao nào, trong ăn cơm là trả tiền ? Cô mở miệng là c.h.ử.i một tiếng nhà quê, hai tiếng nhà quê?
Cô thì là cái thá gì? Vương tôn quý tộc? Đại tiểu thư giới thượng lưu Bắc Kinh? Tôi thấy chắc , cô soi cái khuôn mặt già nua của ? Phấn thì mốc, lớp trang điểm thì trôi, lông mi thì như chân ruồi, đường kẻ mắt thì ma chê quỷ hờn, đái bãi nước tiểu mà soi gương , OK?"
Nguyễn Tương Tương liến thoắng như thác đổ, câu chữ hề ngắt quãng, cô gái đón khách c.h.ử.i cho ngây , hai tay ôm mặt, mà thành tiếng.
Lớp trang điểm hôm nay là do cô cất công tô vẽ, chỉ là mỹ phẩm dưỡng da thực sự quá đắt, của cô dùng hết , liền mượn của đồng nghiệp, lúc trang điểm cảm thấy hợp với lắm.
Hóa bây giờ bắt đầu mốc phấn, trôi lớp trang điểm ?