Giang Lê vẫn đang la hét, Viên Sân lo cô sẽ thu hút sự chú ý của Kỳ phu nhân, thấy mặc quần lót siêu nhân thì vội vàng bịt miệng cô .
Giang Lê bịt miệng, sợ hãi liền giơ chân đá một cái, kết quả đá trúng phóc xương cẳng chân của Viên Sân, đau đến mức hoài nghi nhân sinh.
"Giang Lê, thật sự... hỏng ." Giọng Viên Sân khó giấu sự đau đớn, buông miệng cô , khom xổm xuống.
Giang Lê thấy giọng đau đớn của Viên Sân, sợ hãi mở to mắt, khi ánh mắt chạm đến vết xước rỉ m.á.u trán do hộp giấy sắc nhọn đập trúng, tim cô càng đập thót một nhịp.
"Anh thế, chảy m.á.u kìa?"
"Em xem?" Viên Sân mang vẻ mặt oán hận cô.
Giang Lê chút chột , dám :"Tôi... bôi t.h.u.ố.c cho ."
Nói , Giang Lê mở tủ, lấy hộp y tế lầm bầm:"Còn tại , tự nhiên vén áo lên, thế thì khác gì mấy tên đại biến thái trong hẻm ?"
Viên Sân lúc tức đến mức hết , c.ắ.n răng giải thích:"Đó là con trai chúng bảo mặc cho em xem đấy!"
"Tiểu Mãn?" Giang Lê sững sờ.
"! Thằng bé em mua quần lót siêu nhân cho , bảo mặc đến cho em xem, để cảm ơn em đàng hoàng."
Giang Lê lúc mới phản ứng :"Cái mua!"
Viên Sân:...
"Là Tiểu Mãn lấy điện thoại của mua đấy!"
Viên Sân:...
"À, đúng . Lúc đó đang làm việc, hình như còn thấy thằng bé gì mà, ba t.h.ả.m quá, quần lót rách mấy lỗ , mua cái mới cho ba. Còn bảo xót xa cho nhiều , vì nghèo."
Khóe miệng Viên Sân giật giật dữ dội:...
Giang Lê cầm hộp y tế tới, dùng tăm bông thấm chút dầu Vạn Hoa bôi lên vết thương cho Viên Sân.
Đột nhiên, cô thấy trán Viên Sân còn một vết bầm tím, chắc là do hôm qua cô đập trúng, động tác tay chợt khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vo-oi-anh-sai-roi-tong-tai-tham-sau-hoa-ra-lai-la-ke-cuong-me-vo/chuong-961-giang-le-that-su-hong-roi.html.]
"Hôm qua ..."
Lời còn hết, Viên Sân ngắt lời:"Đó cũng là . Anh sẽ tính toán với bà ."
Mí mắt Giang Lê khẽ run lên, trong lòng lờ mờ xảy chút biến hóa kỳ lạ.
Cô ngờ Viên Sân rộng lượng như .
Anh rõ ràng những năm qua cô đều cô còn sống, còn đối xử với như , đ.á.n.h , mà nửa câu oán hận cũng .
Hơn nữa giống như Gia Hòa khen ngợi sự gánh vác của Tiêu Bạch đối với hai em nhà họ, Viên Sân đối với bố cô cũng tận trách.
Viện phí của bố cô, vốn dĩ thể trả.
những trả, còn giúp tìm hộ lý, giúp tìm chuyên gia hội chẩn...
Nghĩ đến những điều , trái tim Giang Lê mềm nhũn vài phần, động tác lau vết thương cũng nhẹ nhàng hơn.
Bôi t.h.u.ố.c xong cho vết thương, cô liền tiện tay lấy một miếng băng cá nhân từ trong hộp y tế , dán lên chỗ trầy da trán .
Nhìn miếng băng cá nhân hoạt hình siêu nhân trán Viên Sân, chiếc quần lót siêu nhân của , Giang Lê nhịn bật thành tiếng.
"Anh cũng thật là... chịu nghĩ xem, mua loại đồ tặng chứ."
Viên Sân đen mặt cô:"Em cũng từng thấy, đến mức kích động như , đ.á.n.h đá? Cứ như gặp tên lưu manh thối tha ..."
Giang Lê sửng sốt một chút, thành thật :"Tôi từng thấy thật mà."
Viên Sân lúc cũng ngốc :"Đùa gì ?"
"Tôi thật sự từng thấy!" Giang Lê kiên trì,"Lúc đó... đều nhắm mắt mà!"
Viên Sân nghĩ cũng đúng:"Vậy đây lúc chúng hòn đảo nhỏ, em còn dùng tay giúp ..."
"Lúc đó cũng dám ." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Giang Lê nóng ran, chợt phát hiện hai xổm mặt đất thảo luận chủ đề chút hổ.
Cô định dậy, cổ tay Viên Sân nắm chặt lấy, bên tai vang lên giọng mang theo sự tức giận ngấm ngầm của đàn ông.
"Vết thương bên xử lý xong , còn bên thì ?"