"Mặc quần !" Giang Lê phồng má lệnh.
Viên Sân lập tức dùng một tay kéo quần lên.
Giang Lê lườm .
Viên Sân cũng tủi , lí nhí lầm bầm:"Em xổm xuống, còn ghé sát như ... Chuyện trách ."
Đợi Viên Sân kéo quần lên xong, hai vợ chồng mới buông tay che mắt Giang Tiểu Mãn .
Giang Tiểu Mãn nghi hoặc Viên Sân và Giang Lê:"Có cái gì mà con xem?"
"Cái đó..." Giang Lê c.ắ.n cắn môi,"Đó dù cũng là... cái chân... khá riêng tư của ba con..."
Giang Lê xong, chỉ c.ắ.n đứt lưỡi .
Cô đùi là bộ phận khá riêng tư của ba con, nhưng thành "cái chân khá riêng tư của ba con" là cái quỷ gì !
Viên Sân:...
Vợ , câu , cũng đỡ nổi.
Đầu Giang Tiểu Mãn đầy dấu hỏi chấm, Lão Viên, , khó xử :"Vậy vết thương thì làm ?"
"Cái ... ba con tự bôi . Để ba con tự về phòng bôi!" Nói , Giang Lê liền nhét chai rượu t.h.u.ố.c tay Viên Sân.
Sắc mặt Viên Sân lập tức đen kịt .
Tự bôi t.h.u.ố.c là chuyện nhỏ!
Quan trọng là Giang Lê đuổi về phòng tự bôi!
Giang Tiểu Mãn bóng lưng lên giường, nhịn kéo tay Viên Sân:"Mẹ ơi, tối nay Lão Viên thể ở đây ngủ cùng con . Con vẫn còn sợ..."
Giang Lê hỏi khó.
Cô cũng từng nghĩ đến vấn đề ngủ nghỉ !
Cô chỉ tự nhiên cảm thấy, cô và Viên Sân chia tay , hiện tại giống như vợ chồng khi ly hôn chung sống hòa bình thôi, nên thể ngủ chung !
Cô định từ chối, liền thấy hai cha con ủ rũ, đáng thương đó.
Tiểu Mãn còn nắm tay ba, mang dáng vẻ "nếu đồng ý, con sẽ cùng Lão Viên ăn xin dọc đường".
Giang Lê tức đến cạn lời, cuối cùng mất kiên nhẫn một câu:"Tùy hai ."
Nói xong, cô liền ngủ ở mép giường bên trái.
Sắc mặt Viên Sân vui mừng, liền cùng Tiểu Mãn tới.
Tiểu Mãn ngủ ở giữa, ngủ ở bên .
Tiểu Mãn đồng hồ sinh học, xuống giường buồn ngủ díp mắt.
Trong lòng Viên Sân cảm động, nhịn hôn lên trán bé một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vo-oi-anh-sai-roi-tong-tai-tham-sau-hoa-ra-lai-la-ke-cuong-me-vo/chuong-941-giang-le-do-la-cai-chan-kha-rieng-tu-cua-ba-con.html.]
Khóe miệng Giang Tiểu Mãn bĩu , lau lau chỗ Viên Sân hôn, ngượng ngùng :"Hai đàn ông chúng , cần thiết hôn hít !"
Viên Sân bật khẽ, gì thêm.
Bây giờ thấu tính cách ngượng ngùng của con trai .
Giang Lê cũng ghé tới, hôn lên trán Giang Tiểu Mãn một cái:"Bảo bối, yêu con."
"Vâng, ơi, con cũng yêu ." Giang Tiểu Mãn nhắm nghiền mắt đáp, khóe miệng cong lên mãn nguyện.
Giang Lê ôm lấy Giang Tiểu Mãn, thần kinh căng thẳng thả lỏng, nhanh chìm giấc ngủ.
Viên Sân hai con bên cạnh, nỡ ngủ, sợ nhắm mắt , tất cả những thứ đều là ảo ảnh.
Anh cứ chằm chằm hai , cứ mãi, khóe miệng cứ cong lên, hề cảm thấy buồn ngủ chút nào.
Anh dường như chỉ khi thấy hai con họ mới cảm giác của một gia đình.
Từ khi bố xảy chuyện, nhà của còn là nhà nữa.
Niềm tin duy nhất để sống tiếp chính là báo thù!
May mà đoàn tụ cùng những bạn thuở nhỏ là Lục Huân, Đoạn Tiêu Bạch, dần dần Lục Huân ảnh hưởng, mới niềm tin mới, mới hiểu con sống đời, ngoài việc báo thù, còn thể nhiều cách sống khác .
Ví dụ như, dùng tài trí của những việc lợi cho bộ đất nước và nhân dân.
những năm qua, cho dù Viên thị thành công đến , lúc báo thù sảng khoái thế nào, làm bao nhiêu việc cho khác, vẫn luôn chỉ một .
Đêm giao thừa một , đón sinh nhật một , sớm về khuya một .
Cho đến khoảnh khắc tìm hai con họ, cuối cùng cũng cảm giác của một gia đình, quãng đời còn niềm tin mới.
Đó chính là bảo vệ vợ và con trai.
Đợi đến khi nhịp thở của Giang Lê đều đặn, Viên Sân lặng lẽ, nhẹ nhàng chống tay lên cô, lén lút hôn lên môi cô một cái, đó mãn nguyện nhếch khóe miệng, an tâm chìm giấc ngủ.
phát hiện , khoảnh khắc đó, ngón tay Giang Lê khẽ động đậy.
Hôm , vẫn dùng bữa sáng tại nhà họ Chu.
Vợ hội trưởng Chu vui đến mức khép miệng.
Đã nhiều năm nhà họ Chu mới náo nhiệt thế . Bà bận rộn ngược xuôi, cả như trẻ .
Lâm Thanh Du một bụng tâm sự với Tống Gia Hòa và Giang Lê, Tống Gia Hòa cũng đặc biệt hóng hớt chuyện xảy giữa hai họ.
Ba chị em liền đến một phòng khách nhỏ để uống hoa trò chuyện.
Còn Lục Huân thì mời Đoạn Tiêu Bạch và Viên Sân sang phòng bên cạnh uống .
Đợi đến khi ba đàn ông xuống, Lục Huân làm động tác "suỵt".
Lúc , Viên Sân và Đoạn Tiêu Bạch mới phát hiện, căn phòng thông với ban công của phòng khách nhỏ bên cạnh, chỉ cần đóng cửa kính sát đất là thể cuộc đối thoại ở phòng bên.
Viên Sân chút khinh bỉ:"Đường đường là Tam gia Giang Thành, lén góc tường của phụ nữ?"
Đoạn Tiêu Bạch cầm một hạt dẻ lên cắn, cũng hùa theo khinh bỉ hành động của Lục Huân:" thế!"