Đến nay, nhà họ Viên vẫn giữ truyền thống của thế hệ cũ, hễ ai đến, đều sẽ cao giọng báo danh.
Quản gia Cao cất giọng, bà cụ Viên sững sờ.
“Thằng ch.ó con hôm nay đến làm gì?”
Chú Ba Viên Sân lắc đầu: “Không rõ nữa. Con cũng mời nó đến.”
Giọng dứt, Viên Sân dẫn theo một đám mặc đồ đen, khiêng một cái lồng sắt cao lớn .
Anh mặc một bộ vest đen khí, áo sơ mi đen, tóc mái dài vuốt keo sang một bên, từng lọn từng lọn, chút lộn xộn, nhưng vặn che vết sẹo ở khóe mày.
Đó là vết sẹo do chú Ba của dùng roi quất khi nhốt trong lồng ch.ó năm đó.
Chú Ba của lẽ lúc đó chỉ dọa , dù cũng cách một cái lồng.
Lúc đó Viên Sân mới 13 tuổi, cũng náo, cứ thế chằm chằm chú Ba của , ngược chú Ba của đến chút sợ hãi.
Lúc , chú Ba Viên Sân cũng ánh mắt như lệ quỷ bóp cổ chằm chằm, khó chịu.
“Cậu đến làm gì?” Bà cụ Viên thấy cái lồng ch.ó lớn đặt sàn, trong lòng hoảng, ngay cả cũng chút nổi.
Dù năm đó chính bà đề nghị nhốt thằng nhóc lồng chó, với họ hàng là thằng nhóc lời dạy bảo, tôn trọng trưởng bối, nhốt để mài giũa tính cách.
bây giờ, cái lồng to lớn đó, cao một mét tám, rộng ba mét, là nhốt hai con bà, bảo bà làm hoảng.
Viên Sân : “Tôi đến thắp hương cho ông nội.”
Nói , cởi áo khoác vest, xắn tay áo sơ mi đen từng nấc lên đến khuỷu tay, để lộ một cánh tay đầy hình xăm phức tạp, dáng vẻ đó trông giống đến thắp hương, mà giống đến gây sự hơn.
Bà cụ Viên liếc cánh tay xăm đó, trong lòng càng hoảng hơn.
Trên tay Viên Sân mấy vết sẹo, là do bà và lão Tam ban cho.
Lúc đó, ông cụ đột quỵ hôn mê, phòng trưởng nhà họ Viên gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ, cả nhà họ Viên do bà làm chủ, bà quả thực chút bay bổng.
Rảnh rỗi việc gì làm, liền cho xách lồng ch.ó đến chơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vo-oi-anh-sai-roi-tong-tai-tham-sau-hoa-ra-lai-la-ke-cuong-me-vo/chuong-798-dang-ve-do-khong-giong-den-thap-huong-ma-giong-den-gay-su-hon.html.]
Có một , Viên Sân ăn hỗn xược, bà trực tiếp hắt bát canh nóng hổi .
Chính lúc đó, cánh tay của Viên Sân bỏng, khi lành để những vết sẹo và vết bỏng đáng sợ.
Bà cụ Viên hít sâu một , cố gắng tự nhủ, bây giờ trong tộc vẫn còn nhiều lớn tuổi theo .
Thằng nhóc động đến bà .
Viên Sân thắp hương cho ông nội, cúi , từ trong chiếc hộp bài vị, lấy một cây roi da dài.
Cây roi da dài làm bằng da bò đen chút tuổi, truyền từ tổ tiên, truyền qua mấy đời, đó thấm đẫm m.á.u tươi, nuôi dưỡng cây roi ngày càng sáng bóng.
Viên Sân nắm lấy cán roi, mân mê.
Lúc , đầu bếp đặt một đĩa điểm tâm khai vị tinh xảo lên bàn dài.
Được làm từ bột mì, đó các hình thù như cá chép, hươu, tùng bách.
“Lão phu nhân, đây là món đầu tiên của tiệc mừng thọ, tên là Phúc Thọ Diên Miên.”
Giới thiệu xong tên món ăn, đầu bếp liền .
Viên Sân vung roi dài, “bốp” một tiếng, đuôi roi rơi xuống, vặn đ.á.n.h vỡ món “Phúc Thọ Diên Miên” làm hai nửa.
Hiện trường yên tĩnh.
Viên Sân cong khóe miệng bà cụ Viên.
“Xin , định thử xem cây roi thuận tay , ngờ làm hỏng món Phúc Thọ Diên Miên của các vị.”
Bà cụ Viên là kiêng kỵ nhất chuyện xui xẻo, nghiến răng dậy, mắt trợn trừng giận dữ.
“Viên Sân, ý gì!
Bố đoản mệnh thì thôi, hôm nay đến tiệc mừng thọ của con trai út để gây xui xẻo cho nó!
Cậu đừng quên, cái nhà cũ , còn đến lượt làm chủ!
Ta còn c.h.ế.t !”