“Lạc Lạc!”
La Phi và Diệp Du Nhiên lao thẳng đến bên Lạc Lạc, La Phi lập tức ôm cô bé lòng.
Sắc mặt của đứa trẻ trông thấy, thở cũng trở nên dồn dập.
“Lạc Lạc! Lạc Lạc, con ? Bố lập tức đưa con đến bệnh viện.” La Phi hoảng hốt, sợ rằng lúc ở taxi, con bé chỉ là hồi quang phản chiếu.
Lạc Lạc trong lòng La Phi, đưa bàn tay nhỏ trắng nõn lên sờ mặt : “Bố, con , con chỉ mệt thôi, mệt mệt.
Bố ơi, bố thể đợi thêm một chút ? Đừng đưa Lạc Lạc đến bệnh viện. Lạc Lạc còn ở bên bố thêm một lát nữa.
Chỉ một lát thôi…”
Lạc Lạc sờ mặt La Phi : “Lạc Lạc bố , Lạc Lạc cuối cùng cũng bố . Lạc Lạc về nhà trẻ, thể tự hào với các bạn nhỏ rằng Lạc Lạc bố , hơn nữa bố của con vẫn luôn ở bên cạnh con.”
La Phi và Diệp Du Nhiên sớm như mưa, ngừng gật đầu.
“Bố, bố của con trai thật. Dì nhỏ của con giống . Lạc Lạc yêu hai nhiều lắm.”
La Phi đến mức môi run lên: “Bố… bố cũng yêu yêu Lạc Lạc.”
Lạc Lạc thấy “ yêu yêu” liền mỉm mãn nguyện.
“Bố, bố cúi đầu xuống , con hôn bố một cái.”
La Phi cúi đầu xuống, Lạc Lạc đặt một nụ hôn lạnh lẽo lên má , khóe miệng cong lên đầy mãn nguyện.
“Con cũng yêu yêu bố.
Bố ơi, Lạc Lạc mệt quá, con ngủ một lát thôi…”
Giọng dứt, đứa trẻ còn thở.
Diệp Du Nhiên đẩy La Phi: “Mau đưa con bé đến bệnh viện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vo-oi-anh-sai-roi-tong-tai-tham-sau-hoa-ra-lai-la-ke-cuong-me-vo/chuong-657-lac-lac-rat-yeu-rat-yeu-bo.html.]
La Phi kiểm tra thở của con bé, ôm chặt cô bé lòng: “Lạc Lạc .”
“Cái gì?” Diệp Du Nhiên nhất thời thể chấp nhận sự thật , cả ngã mặt đất.
“Lạc Lạc… Lạc Lạc…” La Phi ôm chặt hình nhỏ bé, thành tiếng.
Rất nhanh, một đám mặc đồ đen đeo mặt nạ đồng cổ nhanh chóng bao vây ba , đến hơn ba mươi .
La Phi bóng đen đổ xuống mắt, đặt con gái xuống đất, đắp một tấm chăn mỏng lên dậy.
“Các làm gì?” Anh cảnh giác che chắn mặt Diệp Du Nhiên.
Người đàn ông cầm đầu lên tiếng: “Nhiệm vụ của nhà họ Lục thất bại, trong đội của các một c.h.ế.t mới thể ăn với lão đại. Đây là quy tắc của Hắc Ưng Đường.”
“Quy tắc ch.ó má gì!” La Phi mất con gái, trong lòng vô cùng đau buồn và phẫn nộ.
Người đàn ông cầm đầu : “La Phi, là đối thủ của chúng . Ba mươi chọi một, chắc chắn thể đưa phụ nữ của và t.h.i t.h.ể con gái rời thuận lợi ?”
“Đừng nhắc đến con gái , các xứng! Máu của các đừng làm bẩn con gái .” Đáy mắt La Phi chứa đầy hận thù.
Người đàn ông cầm đầu hề chọc giận, bình tĩnh hỏi: “Chọn một trong hai, c.h.ế.t, Diệp Du Nhiên c.h.ế.t? Chọn một .”
La Phi liếc đám áo đen xung quanh, xác định cơ hội thắng, bèn dứt khoát : “Tôi tự tay, các để Du Nhiên .”
Giọng La Phi dứt, Diệp Du Nhiên căng thẳng níu lấy cánh tay : “Không, La Phi, đừng! Em với chị, để chị cầu xin họ. La Phi… nhất định còn cách khác.”
“Vô dụng thôi. Du Nhiên, bao nhiêu năm nay chúng giao thiệp với Hắc Ưng Đường, em còn hiểu ?”
Nói xong, La Phi kiên định đàn ông cầm đầu, lặp một nữa: “Để Du Nhiên rời an .”
“Yên tâm. Chúng làm . La Phi, để c.h.ế.t là thích hợp nhất .
Anh hợp tác với Tam gia, phản bội Hắc Ưng Đường. Hắc Ưng Đường sẽ giữ kẻ phản bội để thấy mặt trời ngày mai. Điểm chắc cũng hiểu.”
Nói xong, đàn ông cầm đầu “loảng xoảng” một tiếng, ném xuống một con d.a.o găm hình Hắc Ưng.