Lâm Thanh Du đoạn ghi âm vài , động thanh sắc gập laptop .
Giây tiếp theo, Lục Huân gõ cửa phòng cô: “Vẫn ngủ .”
“Ừm.” Lâm Thanh Du đồng hồ, mới chín giờ.
Lục Huân im lặng một lúc: “Em tin Lục Diên…”
“Em tin bằng chứng.” Lâm Thanh Du trả lời.
“Được, em gì với ?” Lục Huân day day trán.
“Không .” Lâm Thanh Du đáp.
“Được. Ngủ sớm .” Giọng Lục Huân lạnh mấy phần, đột ngột rời .
Lâm Thanh Du cảm thấy khó hiểu.
Tên , uống nhầm t.h.u.ố.c ?
Sao đột nhiên vẻ tức giận như , cũng còn bám riết ngủ ở chỗ cô nữa?
Lâm Thanh Du về phòng, Lục Diên gọi điện tới.
“A Du, chuyện trực tiếp với em. Về chuyện bằng chứng trong tay em.”
Ánh mắt Lâm Thanh Du tối sầm , lập tức nhận đang giăng bẫy.
“Sao bằng chứng trong tay?”
Lục Diên lo lắng : “A Du, hại ! Em tin .”
“Chỉ cần làm. Anh sẽ .” Lâm Thanh Du bình tĩnh đối phó.
“Không, A Du, chuyện phức tạp. Chúng gặp mặt chuyện . Em chỉ thể đến một .” Lục Diên cho một địa chỉ ở cảng.
Thật quyết định bỏ trốn, nhờ tài xế của tìm đường thủy, định rời .
cam tâm, vẫn gặp Lâm Thanh Du một .
Nếu Lâm Thanh Du chịu xóa đoạn ghi âm cuộc gọi phạm tội của , vẫn còn một tia hy vọng.
Lâm Thanh Du suy nghĩ một lúc, từ chối yêu cầu của Lục Diên: “Xin , muộn quá , tiện qua đó. Lục Diên, kết hôn .”
“A Du, chỉ thôi!
Lần cuối cùng thôi!
Coi như em trả ơn cứu mạng năm đó lao biển lửa cứu em, ?
A Du, em đến một , sẽ kể cho em chuyện!”
Lâm Thanh Du chau mày, nhớ năm đó Lục Diên bất chấp tính mạng lao biển lửa cứu cô, lòng vẫn mềm xuống.
“Được, sẽ qua đó.”
Cúp điện thoại, Lâm Thanh Du lén lái xe đến bến tàu.
Gió ở bến tàu lớn.
Lâm Thanh Du bất giác siết chặt áo khoác, gọi điện cho Lục Diên: “Tôi đến .”
Lục Diên báo hiệu một chiếc du thuyền: “A Du, em lên đây .”
“Không !” Lâm Thanh Du thái độ kiên quyết, “Lục Diên, kết hôn. Tôi tránh hiềm nghi. Tôi chỉ thể gặp ở nơi công cộng như bến tàu. Đây là giới hạn của .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vo-oi-anh-sai-roi-tong-tai-tham-sau-hoa-ra-lai-la-ke-cuong-me-vo/chuong-361-tam-gia-sap-biet-a-du-mang-thai-roi.html.]
Lục Diên lay chuyển Lâm Thanh Du, cuối cùng đành từ du thuyền xuống, bước lên bến tàu.
Suốt quãng đường , một chiếc máy bay lái cứ lơ lửng đầu .
Lâm Thanh Du cảm thấy gì đó kỳ lạ, nhưng .
Lục Diên râu ria xồm xoàm, khoác áo gió đến mặt Lâm Thanh Du, vẻ mặt co rúm.
Lâm Thanh Du thấy bộ dạng của , trong lòng chút thoải mái.
Lục Diên ngày xưa cũng là một công t.ử hào hoa phong nhã trong giới, biến thành thế ?
“A Du, em thể đến, vui.” Lục Diên khổ, “Anh thật sự hối hận, hối hận vì lúc đầu trân trọng em, để Lý Mộng Lan cứ phá hoại chúng . Nếu em cũng sẽ …”
“Lục Diên, đến đây để ôn chuyện cũ. Tôi đến để giúp . Vì tình nghĩa năm đó màng tính mạng lao biển lửa cứu , đến để trả ơn .” Dừng một chút, Lâm Thanh Du thêm: “Đoạn ghi âm đó, sẽ giao .”
“Thật ?” Lục Diên vui mừng khôn xiết, kích động đến mức ôm lấy Lâm Thanh Du.
Lâm Thanh Du lùi hai bước, cảnh giác : “Vẫn là chuyện chính . Chuyện , rốt cuộc là thế nào?”
“A Du, hại …”
Lời còn hết, “bốp” một tiếng, một mặc đồ đen từ bên cạnh lao , đ.á.n.h đầu Lục Diên.
Lục Diên liền ngất .
Đợi Lâm Thanh Du phản ứng , gáy cô cũng đ.á.n.h mạnh, cũng theo đó ngất .
Người mặc đồ đen ném hai lên du thuyền, đặt lên giường, đắp chăn, một đoạn video ngắn, lập tức cài đặt định vị tự động, để du thuyền hướng biển khơi.
Làm xong tất cả, mặc đồ đen gửi video bằng máy bay lái và video hai cùng một chiếc giường cho Kỳ Minh Nguyệt.
“Xin , cô Kỳ, cảnh sát biển qua, nguy hiểm…”
“Đồ vô dụng!” Kỳ Minh Nguyệt tức giận ném điện thoại, tìm chuyên nghiệp photoshop thêm vài tấm ảnh hở vai.
Ngay đó, cô gửi video, ảnh cho Lục Huân.
Còn kèm theo một đoạn tin nhắn: Tam gia, Lâm Thanh Du giúp Lục Diên che giấu bằng chứng phạm tội, ở bến tàu chấp nhận lời xin chân thành của Lục Diên, hai bây giờ đang chuẩn bỏ trốn cùng .
Lục Huân xem video, thấy câu của Lâm Thanh Du ở bến tàu “ sẽ giao video ”, tức đến mức nắm chặt điện thoại, mu bàn tay nổi gân xanh.
“Chu Nam!” Lục Huân trầm giọng quát, khí thế lạnh lẽo lan tỏa, “Phong tỏa biển!”
“Cái gì?” Ông Chu và Chu Nam đều kinh ngạc đến rớt cằm.
“Tam, phong tỏa biển? Cậu điên ? Phong tỏa biển sẽ kinh động đến lãnh đạo thành phố. Tổng kim ngạch thương mại hàng hải một đêm của Giang Thành chúng lên đến mấy trăm triệu. Cậu phong tỏa biển, tổn thất lớn đến mức nào ?”
“Tất cả do một gánh chịu!” Giọng Lục Huân cho phép từ chối, khoác áo khoác, bước lớn ngoài.
“Chu Nam, chuẩn trực thăng, đón phu nhân về!”
Bên , trời tờ mờ sáng.
Lâm Thanh Du lạnh và đau đ.á.n.h thức.
Cô khó khăn chống dậy, vùng biển xa lạ xung quanh, nhớ và Lục Diên đ.á.n.h ngất. “Đây là ?”
Lục Diên tỉnh cũng đầy vẻ mờ mịt.
Bỗng nhiên, bụng Lâm Thanh Du đau lạnh một trận, một dòng m.á.u tươi chảy xuống từ đùi trong.
Tim Lâm Thanh Du thắt , bất giác ôm bụng: “Con ơi!”
Lúc , từ xa vọng tiếng cánh quạt trực thăng, từ xa đến gần.