Vợ Ơi Anh Sai Rồi: Tổng Tài Thâm Sâu Hóa Ra Lại Là Kẻ Cuồng Mê Vợ - Chương 1627: Ngoại truyện CP Tâm Mãn Ý Túc 4

Cập nhật lúc: 2026-04-23 17:52:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngón tay Lục Tâm Du siết chặt, vẻ mặt cực kỳ tự nhiên gọi một tiếng: “Anh… Vũ Hách.”

Viên Vũ Hách lộ vẻ ngạc nhiên: “Tâm Du, là em?”

Nói , còn ngáp một cái, xuống, hề phát hiện là em.

Khóe miệng Lục Tâm Du cứng , cả hiểu , dường như đều thoải mái.

“Xin .” Viên Vũ Hách nghiêm túc xin , “Anh máy bay, bao giờ quan tâm khác giới bên cạnh trông như thế nào. Đôi khi xuống máy bay, đến bắt chuyện với , là lúc máy bay ngay cạnh , cũng nhận .”

Sắc mặt Lục Tâm Du dịu một chút, rõ ràng chấp nhận cách .

Bởi vì đây, Viên Vũ Hách ở trường cũng như .

Giống như trai cô, trong mắt khác giới, đối mặt với thư tỏ tình của khác giới đưa tới, cũng tỏ vẻ khinh thường.

Lúc đó, cô còn bắt chước hai họ như , cảm thấy làm ngầu.

Ai ngờ … trông vẻ nghiêm túc, tối hôm đó làm chuyện như với cô.

Vừa bá đạo mạnh mẽ.

Mặc cho cô giãy giụa thế nào cũng thoát .

“Tâm Du, ngờ trùng hợp như , chúng cùng một chuyến bay.”

Lục Tâm Du gượng gạo.

“Lần em về thăm , là định về nước?” Viên Vũ Hách giả vờ hỏi nghiêm túc.

“Về nước.” Lục Tâm Du gấp sách , phát hiện trong lòng rối bời.

Tâm trạng về nước vốn bình tĩnh, lúc dường như một con mèo con làm rối tung cuộn len.

“Về nước , về nước phát triển … ha~” Viên Vũ Hách nhịn ngáp một cái.

Thấy Lục Tâm Du đang , ngại ngùng một câu.

“Trong nước cạnh tranh khốc liệt. Bố bây giờ xử lý chuyện gì, tất cả đều giao cho . Cộng thêm gần đây liên tục làm một dự án… để em chê .”

Trong lúc chuyện, tiếp viên hàng đến dặn dò những lưu ý an , còn hỏi cần chăn .

“Vậy phiền cô cho chúng hai cái chăn nhé.” Viên Vũ Hách lịch sự đáp.

Rất nhanh tiếp viên hàng mang đến hai cái chăn.

Viên Vũ Hách nhận lấy, đưa một cái cho Lục Tâm Du, còn chu đáo giúp cô trải , đắp lên cô.

Sau đó cũng tự đắp cho , ngừng ngáp.

Anh nhắm mắt chuyện với Lục Tâm Du: “Hôm nào hẹn em gái , Hoài An, Lệ Nhi, còn trai em, mấy đứa chúng tụ tập một bữa, coi như là đón gió cho em.”

“Về nước cần giúp gì, cứ tìm Vũ Hách của em…”

Giọng càng càng nhỏ, cuối cùng đầu gục xuống vai cô ngủ .

Lục Tâm Du tức đến bật .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vo-oi-anh-sai-roi-tong-tai-tham-sau-hoa-ra-lai-la-ke-cuong-me-vo/chuong-1627-ngoai-truyen-cp-tam-man-y-tuc-4.html.]

Người như !

Chuyện tối hôm đó cũng nhắc đến.

Dường như từng xảy .

Tức c.h.ế.t cô .

Thấy Viên Vũ Hách bình tĩnh như , cô càng nghĩ càng tức, sớm chuyện đó cho bố .

Vậy thì tên bây giờ mộ phần chắc cũng cao một mét tám !

Bên tai vang lên tiếng thở đều đều của Viên Vũ Hách, Lục Tâm Du tức đến nỗi sách gì, cũng nhắm mắt .

trong lòng vẫn rối loạn.

Lúc , khóe miệng Viên Vũ Hách âm thầm nhếch lên.

Ngủ vai vợ, về nước thôi~

Sáu tiếng , chuyến bay đến Giang Thành.

Lúc lấy hành lý, Viên Vũ Hách chủ động giúp.

Vừa Lục Tâm Du cũng đưa tay lấy hành lý.

Bàn tay to của Viên Vũ Hách liền đặt lên mu bàn tay của Lục Tâm Du, nóng hổi, dường như làm bỏng mu bàn tay của Lục Tâm Du, khiến cô giật lập tức rụt tay .

Viên Vũ Hách kỳ quặc Lục Tâm Du: “Sao càng lớn, càng xa cách với Vũ Hách của em ?”

Lục Tâm Du c.ắ.n môi, thầm nghĩ tại , trong lòng chút tự nào ?

đó quả thực là say rượu.

Lẽ nào thật sự quên hết ?

Kéo hành lý, hai cùng khỏi cổng, từ xa thấy Lục Huân, Lâm Thanh Du và hai em nhà họ Lục đến đón.

Khoảnh khắc Lục Huân thấy Viên Vũ Hách, mày nhíu vui, phàn nàn với vợ một câu, “Sao thằng nhóc ở cùng Tâm Du?”

Lâm Thanh Du liếc ông một cái, cảm thấy ông chuyện bé xé to: “Chắc là tình cờ cùng chuyến bay. Anh đừng như , là con trai của Lục gia, quan hệ hai nhà chúng như . Anh đừng bộ dạng nhỏ mọn đó.”

Giọng dứt, Viên Vũ Hách kéo hành lý của hai tới, chào hỏi một cách đường hoàng.

“Chào chú Lục, dì, cháu tình cờ cùng chuyến bay với Tâm Du, nên giúp cô xách hành lý.”

Trong lúc chuyện, Viên Vũ Hách đưa hành lý cho Lục Thời An.

Lục Thời An im lặng liếc , vẻ mặt như thể xem diễn.

“Được thôi.” Viên Vũ Hách nhận lời.

Mặt Lục Huân sa sầm.

Tôi chỉ khách sáo với một câu, ngờ theo thật!

Không thấy gia đình chúng đoàn tụ ?

Không chút tinh ý nào!

Loading...