trong chốc lát, Bùi Tĩnh , đến điên cuồng.
Cô hiểu .
Tất cả đều là một cái bẫy, là cái bẫy do Lục Huân giăng !
Cô trừng mắt Lục Huân, nghiến răng nghiến lợi : “Lại là , là phá hỏng chuyện của !”
Nói , Bùi Tĩnh đ.ấ.m một cú lên mặt bàn, giận dữ trừng mắt Lục Hồng Lâm: “Ông cũng là một kẻ kỳ quặc. Hắn cướp vị hôn thê của con trai ông, coi con trai ông như ch.ó xích núi, hại c.h.ế.t con trai ông.
Ông thà vì cái tình em nực , cái gia quy nực , mà liên thủ với để đối phó với .
Tôi đang giúp ông báo thù đó! Ông rõ ràng là hai, tại luôn em trai chà đạp chân! Đây là một cơ hội hiếm để ông lật !
Hơn nữa, ông đừng quên, ông uống t.h.u.ố.c độc thể hiện lòng trung thành của Hắc Ưng Đường chúng ! Chỉ mới t.h.u.ố.c giải! Chẳng lẽ ông thật sự sợ c.h.ế.t!”
Lục Hồng Lâm : “Không ai cũng giống như cô, nhất định quyền lực trong tay.
Tôi canh giữ phòng thí nghiệm của , đó chính là thành tựu lớn nhất của đời , là cảm giác hạnh phúc lớn nhất của đời .
Gia quy nhà họ Lục, chỉ năng lực mới lên vị. Còn năng lực thực là đang hưởng sự che chở của năng lực, hưởng thụ sự giàu do họ phấn đấu mang , gì mà buồn?
Cô cứ hỏi tại … tại ?”
Lục Hồng Lâm nhếch môi mỉa mai: “Bởi vì là một cha báo thù cho con. Tôi thể sợ cả cái c.h.ế.t, chỉ báo thù cho con.
Tôi sống đến từng tuổi, cũng đến nỗi ngu ngốc đến thế. Ai là kẻ giật dây, rõ.
Thằng Ba nó thể sẽ sỉ nhục A Diên, nhưng nó tuyệt đối sẽ dùng cách tàn nhẫn như để g.i.ế.c nó.
Chỉ tìm kẻ , mới thể thực sự báo thù cho nó, để vong linh của nó yên nghỉ.
Còn về t.h.u.ố.c độc mà cô , cô đừng quên, làm nghề gì? Tôi thể uống t.h.u.ố.c độc đó, thì thể giải độc đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vo-oi-anh-sai-roi-tong-tai-tham-sau-hoa-ra-lai-la-ke-cuong-me-vo/chuong-1477-cuc-dien.html.]
Nói , ông quét ánh mắt sắc bén qua những t.ử sĩ của Hắc Ưng Đường mặt: “Cái gọi là t.h.u.ố.c độc thể hiện lòng trung thành của Hắc Ưng Đường, nghiên cứu t.h.u.ố.c giải. Nếu các Hắc Ưng Đường kiểm soát mãi, thể tìm bất cứ lúc nào. Tôi sẽ cho các vô điều kiện.”
Trong đó, mấy t.ử sĩ mặt rõ ràng động lòng.
Dù , ai cũng sống mãi khác kiểm soát như .
Bùi Tĩnh thấy , lửa giận bùng lên, rút khẩu s.ú.n.g trong túi , chĩa đầu Lục Huân, chút do dự, trực tiếp bóp cò.
Đồng t.ử Lục Hồng Lâm co , cả lao Lục Huân, đẩy ngã xuống.
Viên đạn xuyên qua khí, cuối cùng “rầm” một tiếng găm tường.
Bùi Tĩnh tức đến giậm chân, nhấn một nút, “rầm” một tiếng lớn, một cánh cổng sắt lớn từ trần nhà rơi xuống, ngăn cách Bùi Tĩnh và Lục Huân.
“Các nghĩ thể bắt ?”
Phía là mật đạo, mà văn phòng cổng sắt lớn chia làm hai nửa, Bùi Tĩnh cảm thấy rời nắm chắc phần thắng, liền đắc ý liếc những mặt.
“Lục Hồng Lâm, ông sai. Lục Diên đúng là do g.i.ế.c.
Là một d.a.o đ.â.m , kéo sang bên, từng chút từng chút một kéo, thưởng thức vẻ mặt đau đớn dữ tợn của , kéo ruột .”
Nói , Bùi Tĩnh Diệp U Nhiên gần cô nhất, giọng nhẹ bẫng.
“Chị gái cô, cũng là do g.i.ế.c. Cô thấy bộ mặt thật của , giúp xúi giục em Lục Huân, … g.i.ế.c c.h.ế.t trong tù.
Cô xem, phận thật của , thể còn sống thế giới ? Cô cũng thật ngốc!”
Tiếng dứt, Diệp U Nhiên ở gần cô nhất cũng là một tàn nhẫn, dứt khoát rút con d.a.o găm chuẩn sẵn trong túi , một lời đ.â.m bụng Bùi Tĩnh!
Đâm xong, cô còn rút d.a.o , định đ.â.m tim cô .
“Bùi Tĩnh, trả mạng của chị , La Phi, Lạc Lạc!”
Mũi d.a.o sắp đ.â.m tim Bùi Tĩnh thì Chu Nam lao tới ôm lấy Diệp U Nhiên.