Tiếng dứt, thuộc hạ của Bùi Tĩnh dẫn một cô bé mặt mày tái nhợt .
Cô bé 8 tuổi, dáng thon dài, mặc một chiếc áo khoác bò, phối với váy xếp ly trắng, còn đeo một chiếc ba lô màu hồng nữ tính.
Mái tóc dài như thác nước buông xuống đến eo, trông như một tiểu mỹ nhân, chỉ là lúc sắc mặt tái nhợt, tuổi còn nhỏ rõ ràng từng trải qua chuyện như , dọa sợ.
Khi Chu Hoài thấy dáng vẻ của cô bé, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Anh thích cô bé , một cảm giác gần gũi với cô bé một cách khó hiểu.
Trên cô bé , thậm chí còn thấy bóng dáng của Ấu Lâm trong cô nhi viện năm đó.
Năm đó khi nhận nuôi Ấu Lâm, mười tám tuổi, còn Ấu Lâm tròn tám tuổi.
Vậy nên, Bùi Tịch làm gì?
Muốn tìm một cô bé giống hệt Ấu Lâm để làm thế cho ?
Chu Hoài nhướng mày : “Ý gì đây? Cô cho rằng sở thích ấ.u d.â.m ?”
Bùi Tĩnh cũng theo: “Cô bé là… con… gái… của .”
Tiếng Bùi Tĩnh dứt, khóe miệng Chu Hoài lập tức trầm xuống.
“Cô bậy!” Anh theo phản xạ phản bác.
tại , trong lòng chút hoảng loạn.
Anh thậm chí còn cảm thấy nếu “Bùi Tịch” chắc chắn, sẽ mang đứa trẻ đến mặt .
Anh cô bé đang nắm chặt quai ba lô một cách bất lực, bên tai vang lên giọng của “Bùi Tịch”.
“Nói cho ông , cháu là ai?”
Tiếng dứt, thuộc hạ của “Bùi Tịch” liền rút s.ú.n.g chĩa đầu cô bé.
Cô bé sợ hãi, vai Chu Hoài rõ ràng run lên, thậm chí còn ý định lao tới giật lấy khẩu súng.
Cô bé sợ hãi nắm chặt quai ba lô : “Mẹ cháu… cháu là Chu Ấu Lâm.”
Tiếng dứt, dường như thứ gì đó nổ tung trong đầu Chu Hoài.
Anh dám tin bước tới, nắm lấy cánh tay cô bé hỏi: “Cháu… cháu gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/vo-oi-anh-sai-roi-tong-tai-tham-sau-hoa-ra-lai-la-ke-cuong-me-vo/chuong-1472-con-gai-cua-chu-hoai.html.]
Giọng của Bùi Tĩnh vang lên cả cô bé.
“Cô bé , của nó là Chu Ấu Lâm. Nếu vẫn tin, bây giờ thể đưa nó , xét nghiệm DNA.”
“Không thể nào!” Chu Hoài gầm nhẹ, nhưng lúc tâm trạng sụp đổ, “Nó thể là con của Ấu Lâm. Chẳng lẽ…”
Sắc mặt Chu Hoài trắng bệch, nhíu mày “Bùi Tịch”.
“Không sai, Chu Ấu Lâm c.h.ế.t!”
Nói , cô búng tay một cái, một màn chiếu hạ xuống từ trần nhà.
Trên màn chiếu xuất hiện một đoạn camera giám sát.
Là Ấu Lâm!
Đồng t.ử Chu Hoài đột nhiên co rút.
Anh thậm chí còn nghi ngờ lầm.
Trong căn phòng kín, nhốt Ấu Lâm và một đàn ông.
Người đàn ông đó, Chu Hoài nhận , chính là đàn ông ngày đó đến kiểm tra xem Ấu Lâm trúng đạn , cũng là vứt Ấu Lâm rừng cho sói hoang cắn.
Tối hôm đó, cũng là kéo Ấu Lâm mặt mũi biến dạng đến mặt .
Thì !
Hắn lừa !
Ấu Lâm c.h.ế.t!
Vậy nên… ngày xảy t.a.i n.ạ.n xe, Ấu Lâm mà thấy ở ngã tư là thật!
Bùi Tĩnh thưởng thức vẻ mặt phức tạp mặt Chu Hoài: “Không … món quà hôm nay tặng cho ngài Chu, ngài thích ?
Cũng , trong tay nắm giữ con bài Chu Ấu Lâm , thể khiến ngài ngoan ngoãn hợp tác với ?
Tôi , ngài nhớ cô suốt tám năm ròng. Ngài nợ con họ, cả đời cũng trả hết.
Hay là… ngài vì cái gọi là chính nghĩa của , để Chu Ấu Lâm c.h.ế.t thứ hai mặt ngài!
Lần , nếu Chu Ấu Lâm c.h.ế.t, là c.h.ế.t thật sự, ai thể hồi sinh cô nữa. Dù thì, sẽ cho phép cùng một sai lầm, xảy hai .”